Bảo Sơn bật cười, nói: "Ừ"
Đây là đồng tình với Bảo Châu, Bảo Châu mở to mắt nhìn Bảo Sơn, hỏi: "Anh ơi, anh có cảm thấy em là một đứa có suy nghĩ ích kỷ không?"
Bảo Sơn xoa đầu cô: "Đừng học cái gì là vội dùng ngay, em không phải là người ích kỷ đâu. Em là người rất chân thành"
Bảo Châu suy nghĩ một lát, thấy cũng có lý nên lập tức bật cười. Trước mặt người khác, cô là một thiếu nữ đơn thuần đáng yêu nên cũng có chút nội tâm phức tạp, chỉ khi ở trước mặt anh trai mới thật là một thiếu nữ hài hước.
Cô làm việc căn bản không nghĩ đúng hay không, cũng không dùng đến đầu óc, dù sao thì anh cô sẽ luôn che chở cho cô.
Bảo Châu làm nũng níu lấy cánh tay Bảo Sơn, nói: "Anh ơi vậy anh đi học cùng em nha.
Bảo Sơn gật đầu: "Đó là đương nhiên rồi, anh đương nhiên là muốn cùng học với em Anh dắt tay Bảo Châu, nói: "Đi thôi chúng ta trở về phòng nào.
Mùa xuân vẫn còn chút gió lạnh, hai người không ở lâu bên ngoài, Bảo Sơn dặn dò: "Bây giờ còn chưa đến lúc thời tiết ấm áp nên vẫn phải dùng túi nước ấm. Chúng ta vẫn còn vài lần đun nước nữa"
Bảo Châu khoanh tay trước ngực, cười tủm tỉm: "Em biết rồi ạ?"
Cô đương nhiên sẽ không để mình bị lạnh nên cũng luôn miệng nói: "Anh à, sao anh lại tốt như vậy chứ, sao em lại may mắn có được người anh tốt như thế.
Khóe miệng Bảo Sơn nhếch lên đến nỗi cả người đều muốn bay lên trời, bây giờ tâm trạng anh cảm thấy rất tốt. Bảo Sơn cúi đầu nhìn cô, nói: "Vua nịnh nọt à mau mau trở về thôi"
Bảo Châu: "Em có phải người mà anh thích nhất không?"
Bảo Sơn mỉm cười nhìn Bảo Châu, gật đầu và nghiêm túc nói: "Đúng vậy.
Bảo Châu buông tay: "Là lá la!"
Nhảy nhót trở về giống như một con thỏ con.
Cô vào phòng thì thấy mọi người đã rửa mặt xong rồi, chỉ còn lại mình cô, Dương Mông cảm thán:
"Tình cảm anh em các cậu thật tốt!"
Bảo Châu gật đầu: "Đó là đương nhiên rồi.
Thật ra Dương Mông còn định nói, nhưng có phải quá mức thân mật rồi hay không?
Cô ấy không biết Bảo Sơn và Bảo Châu không phải anh em ruột, nếu biết, sợ là càng muốn ngăn cản Bảo Châu. Nam nữ sao có thể gần gũi như vậy, nhưng mà cô ấy lại không biết, quá trình trưởng thành của Bảo Sơn và Bảo Châu là chịu ảnh hưởng của hơn 50 năm về sau, chính bọn họ cũng không cảm thấy cái này có cái gì không đúng.
Ngay cả việc dũng cảm biểu đạt tâm trạng của mình cũng được thực hiện rất tốt.
Bảo Châu rửa mặt và rửa chân, sau đó ngẩng đầu nói: "Dương Mông, cậu có chuyện gì muốn nói sao?"
Dương Mông chần chờ một lát rồi lắc đầu, lại suy nghĩ rồi gật đầu, nói: "Hôm nay cậu giảng hay lắm."
Bảo Châu vừa nghe thì lập tức bật cười, nói: "Quả nhiên là vậy mà, tớ cũng đâu phải là người bình thường"
Ngụy Điềm Điềm nghe xong, dùng chăn bịt kín đầu mình, Bảo Châu nghiêng đầu nhìn hành động của Ngụy Điềm Điềm, trêu chọc: "Ngụy Điềm Điềm, hôm nay cậu học không tốt đâu đó nha, ngày mai cần phải nỗ lực gấp bội.
Ngụy Điềm Điềm: "..."
Bảo Châu tiếp tục trêu chọc: "Nếu thật sự có thể thi đại học, các cậu cảm thấy chúng ta có thể thông qua hết không?"
"Ôi trời! !!" Lúc này không chỉ có Ngụy Điềm Điềm như vậy, ngay cả những người ít khi nói chuyện cũng đều hét to lên, tỏ vẻ khiếp sợ nhìn Bảo Châu.
Cậu nói thử xem, cậu đang là nói tiếng người sao... ?
Bảo Châu: "Thật sự cũng có khả năng mà đúng không?" Những người khác: "......
Ngụy Điềm Điềm: "Thì ra có người còn điên hơn tớ Bảo Châu cũng trợn mắt há hốc mồm, cô không ngờ tới những người này lại nghĩ là thật.
Cô chỉ là tùy tiện nói như vậy, chẳng lẽ nhân phẩm cô tốt như vậy sao? Thế cho nên mọi người nghe xong đều tin răm rắp?
Bảo Châu khiếp sợ, tuy nhiên sau đó nói: "Chúng ta có thể, chúng ta nhất định có thể mà.
Chiêu Đệ: Mau ngủ đi nào"
Dương Mông đã quên mất lúc đầu định nói gì, gật đầu: "Đúng rồi, mau đi ngủ thôi.
Những người khác yên lặng nằm trên giường, lấy chăn trùm kín đầu.
Bảo Châu cười hì hì rồi rửa chân cho xong, cũng là người cuối cùng lên giường, cô khóa cửa lại, kêu: "Các cậu ngủ rồi sao? Chưa ngủ thì lên tiếng để tớ tắt đèn nha "Ừ" Bảo Châu ngủ ở đầu giường đặt xa lò sưởi, đương nhiên là tương đối không thuận tiện, Bảo Châu lập tức chui vào ổ chăn ấm áp. Các cậu không thích đầu giường đặt xa lò sưởi nhưng tớ lại thích nhất! Chỉ cần có đủ túi nước ấm, đầu giường đặt xa lò sưởi cũng không thành vấn đề!
Đèn đã bị thổi tắt, cô cảm nhận được sự ấm áp.
Không biết vì sao mọi người đột nhiên phát hiện, anh em nhà họ Điền trở nên phấn khởi, mỗi ngày tinh thần đều phấn chấn, không chỉ tự mình nỗ lực học hành, mà còn vô cùng "thích giúp đỡ bạn học", tuy biết bọn họ là chân thành và tốt bụng, nhưng rất nhiều người đều chịu không nổi. Chỉ là bất luận là cái gì cũng không thoát được đôi mắt của Điền Bảo Châu, cho nên mọi người đều lười biếng tìm cơ hội vậy nên đành yên lặng học tập.
1031 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận