Khương Việt là một người học hỏi được nửa vời lại giảng dạy cho Thích Ngọc Tú là người không có học hành, hai người này đúng là một người dám giảng, một người dám nghe.
Thích Ngọc Tú: "Thì ra nguyên nhân là như thế này!"
Khương Việt: "Còn có một chuyện, nếu mọi người không bị bắt nộp lên quốc gia thì chúng ta phải cẩn thận một chút. Em đã kêu em trai em thuê nhà, sau này chúng ta gặp mặt thì phải ẩn nấp một chút, ở bên này đôi khi có paparazzi đi theo em.
Nói đến đây, cô ấy bĩu môi, nói: "Hơn nữa, em thường xuyên không ở địa phương, có một chỗ ở cho mọi người, các người có việc gì thì lên mạng tra, những chuyện khác chị không cần xen vào, tất cả cứ để em lo..."
Khương Việt cũng được coi là người nổi tiếng, nhưng đây là lần đầu tiên bọn họ nhận ra được sự nổi tiếng của Khương Việt.
Thích Ngọc Tú: "Được rồi, cảm ơn cô!"
Khương Việt cười nói: "Không cần khách sáo với tôi, chúng ta đều là người quen cũ mà.
Thích Ngọc Tú không phải là người nhận không ấn tình của người khác mà không bao giờ trả ơn, cô nhìn Khương Việt, cẩn thận lấy nhân sâm và tùng nhung trong tay ra, nói: "Đây là quà tôi tặng cho cô, vốn dĩ tôi định bào chế ra rồi mang tặng cô. Nhưng tôi nghĩ cô tìm người ở bên này làm thì tốt hơn...... Tôi biết, ở bên này mọi người có trồng, nhưng cái này của tôi không phải trồng mà cái này là hoang dại"
Khương Việt: "Ồ quan!"
Cô ấy vội xua tay: "Cái này không cần..."
Thích Ngọc Tú cũng kiên định nói: "Tôi nhất định phải tặng cho cô, chúng tôi đã nhận của cô quá nhiều sự giúp đỡ.
Khương Việt nói đùa: "Có thể một ngày nào đó em cần sự giúp đỡ của mọi người, chuyện này thật sự rất khó nói..."
Thích Ngọc Tú: "Vậy thì cũng là chuyện sau này, trước mắt tôi chỉ biết chúng tôi đã nợ cô quá nhiều.
Cô hỏi: "Thỏi vàng lần trước thật sự là vừa đủ sao?"
Ánh mắt Khương Việt hơi lóe lên, cười nói: "Đúng vậy!"
Cô ấy đã thêm chút tiền, nhưng cũng không có ý định nói cho Thích Ngọc Tú biết.
Thích Ngọc Tú: "Sao có thể vừa khéo như vậy"
Khương Việt: "Thật sự là vừa khéo, em không muốn......"
Hai người nói qua nói lại, tuy nhiên, Khương Việt ngoan cố hơn Thích Ngọc Tú.
Cô ấy run run nhận lấy nhân sâm và tùng nhung, không ngờ có một ngày mình nhận được món quà lớn như vậy, tuy nhiên cô ấy cũng nói: "Chị Thích, mấy ngày tới em sẽ nhanh chóng xử lý cái Khang Hi thông bảo này"
Thích Ngọc Tú gật đầu nói: "Được rồi.
Sở dĩ Khương Việt làm như vậy, cũng là vì dạo gần đây có rất nhiều paparazzi đi theo cô ấy, cô ấy từ một cô gái 18 tuổi không có tên tuổi đi đến ngày hôm nay, có thể nói là may mắn từ trên trời rơi xuống, đầu tiên là có đạo diễn tìm đến, sau đó là ký hợp đồng với công ty, công ty lại nâng đỡ cô ấy rất nhiều, bây giờ đã lan truyền rất nhiều tin tức trên phố.
Cả ngày có rất nhiều người theo dõi, cho nên Khương Việt cảm thấy vẫn nên hạn chế gặp mặt Thích Ngọc Tú, hoặc gặp mặt thì phải trốn kĩ một chút.
Thật ra bản thân cô ấy thì không sao cả, nhưng không thể gây thêm phiền phức cho gia đình họ.
Năm ngoái cô ấy cũng gặp một vài chuyện tương tự, nhưng bởi vì cô ấy tham gia mấy bộ phim truyền hình khá nổi tiếng, tuy không phải là vai chính, nhưng đây là lúc phim truyền hình được công chiếu rộng rãi. Điều này dẫn tới việc cô ấy gặp một vài rắc rối.
"Chị Thích, có chuyện này em muốn thương lượng với chị"
Thích Ngọc Tú: "Chuyện gì vậy?"
Khương Việt nói: "Em muốn nói chuyện của chị cho Khương Lãng biết.
Thích Ngọc Tú sửng sốt.
Khương Việt vội giải thích: "Có rất nhiều thời gian em đều ở thủ đô, không thường xuyên trở về, em nghĩ, nếu Khương Lãng biết, nó đi học ở đây sẽ giúp chúng ta được một số chuyện Thích Ngọc Tú suy nghĩ một lát, nhưng vẫn không đồng ý, cô nói: "Thôi bỏ đi, tôi không muốn có quá nhiều người biết chuyện, như vậy sẽ cảm thấy rất kỳ quái.
Khương Việt cũng không làm khó Thích Ngọc Tú, nói: "Được thôi.
Hai người thương lượng xong xuôi sau đó Thích Ngọc Tú đi mua một ít đồ, lúc này mới xách một bao lớn về nhà.
836 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận