Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 691: Chương 691

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Cô ấy nghĩ nếu chồng mình còn sống, một ngày nào đó nói là muốn ra nước ngoài, bọn họ nhất định là sẽ đi cùng nhau, làm sao có chuyện xa cách?
Rốt cuộc thì ai mà không biết, với tình cảnh thế này thì một khi xa cách rất có khả năng sẽ không gặp lại được.
Đương nhiên không thể nói ông tìm người thân là vì còn có mục đích khác, có khả năng là ông thật sự muốn tìm người.
Cô cười như có như không, nói: "Tôi có thể hỏi một chút không, nếu... tôi nói là nếu, nếu Bảo Sơn thật sự là cháu nội của ngài thì ngài dự định thế nào?"
Lúc này ông Lôi mỉm cười, ông chân thành cảm thán: "Từ khi biết thân thế của Bảo Sơn, tôi vẫn luôn suy nghĩ, cô Thích đây là người thế nào. Nhưng khi gặp cô, nói thật... thật sự nằm ngoài dự đoán của tôi. Cô cho tôi cảm giác thật sự rất khó liên hệ với một người quả phụ nông thôn. Tuy nhiên, sau khi nói chuyện với nhau, tôi lại cảm thấy không có gì lạ khi Bảo Sơn được nuôi dưỡng tốt như vậy, nuôi dưỡng xuất sắc như vậy, đó là vì cô là một người rất tốt. Ông nói thẳng ra: "Cô nói chuyện rất thẳng thắn, nhưng lại quyết đoán, bình tĩnh và cứng rắn, hơn nữa, cô rất thông minh. Cho nên tôi thật sự không thấy lạ khi cả ba đứa con của cô đều xuất sắc. Bởi vì cô là một người rất xuất sắc" Thích Ngọc Tú: "Ngài vẫn chưa trả lời vấn đề của tôi, sao ngài cứ nói vòng vo như vậy?" Ông Lôi mỉm cười: "Thật sự không phải như vậy. Vừa rồi tôi chỉ nói lên cảm nghĩ của mình thôi.
Tạm dừng một chút, ông nói: "Nếu thật sự xác định được Bảo Sơn là cháu nội của tôi, tôi hy vọng cậu ấy có thể nhận tổ quy tông, càng hy vọng cậu ấy cùng tôi ra nước ngoài, chúng tôi đã không gặp nhau nhiều năm như vậy, tôi đã thua thiệt người khác quá nhiều, thật sự tôi rất muốn cậu ấy ở bên cạnh tôi. Tôi cũng biết, làm như vậy đối với cô mà nói rất không công bằng. Cho nên không biết là cô Thích đây có nguyện ý đi cùng với chúng tôi không? Tôi thật sự rất mong cô đồng ý.
Tiết Kỳ kinh ngạc nhìn ông Lôi, sau đó lại nhìn Thích Ngọc Tú.
Không ngờ Thích Ngọc Tú gần như không cần suy nghĩ một giây nào, lập tức trả lời: "Tôi không muốn ra nước ngoài."
Cô ấy nghiêm túc: "Tôi thật sự vui mừng vì Bảo Sơn có thể tìm được người thân, mặc dù thật sự mà nói, tôi không hề muốn Bảo Sơn rời đi, nhưng tôi tôn trọng bất kỳ quyết định nào của cậu ấy, tôi đã nuôi dưỡng cậu ấy mười chín năm, nhưng đó không phải là lý do để tôi có thể làm chủ thay cậu ấy.
Nếu cậu ấy muốn đi, tôi sẽ không ngăn cản nhưng tôi sẽ không đi theo. Tuy Bảo Sơn là con trai của tôi, nhưng cậu ấy là cậu ấy còn tôi là tôi"
Cô ấy thở dài một hơi rồi nói: "Tôi chỉ hy vọng ngài có thể đồng ý với tôi chuyện này, nếu cậu ấy thật sự đi cùng ngài thì ngài phải đối xử với cậu ấy thật tốt, không được làm cậu ấy tổn thương, cũng không được để những người khác làm tổn thương cậu ấy. Đây là yêu cầu duy nhất của tôi" Có lẽ ông Lôi không thể ngờ được Thích Ngọc Tú có thể nói ra những lời như vậy, đối với ông mà nói, Thích Ngọc Tú là một phụ nữ nông thôn không được ăn học nhiều, dù có quê mùa thế nào cũng là chuyện bình thường. Nhưng cô ấy không phải như vậy, dù xét về phương diện nào đi chăng nữa, cô ấy cũng đều...... rất thời thượng.
Hơn nữa dáng vẻ cũng giống như người có kiến thức sâu rộng, căn bản không hề luống cuống.
Ông nghiêm túc trả lời: "Chuyện này cô cứ yên tâm, Bảo Sơn nguyện ý đi theo tôi thì đương nhiên tôi sẽ không để cậu ấy chịu uất ức"
Bảo Sơn ngẩng đầu, nghiêm túc: "Tôi cũng sẽ không đi theo ngài"
Anh nói: "Người nhà của tôi, bạn học của tôi, tất cả đều ở đây, tại sao tôi lại phải đi cùng ngài?"
Ông Lôi không hề bất ngờ trước lựa chọn của Bảo Sơn, ông mỉm cười, nói: "Rồi cậu sẽ nguyện ý đi theo tôi"
Bảo Sơn nhíu mày, ông Lôi lại không nói gì thêm.
Ông nói: "Được rồi, mọi người dùng bữa đi, đồ ăn sắp nguội hết rồi" Thích Ngọc Tú làm gì còn tâm trạng mà ăn uống, nhưng nếu đã tới thì tóm lại là không thể giương mắt nhìn, cô tò mò nhìn lướt qua, có món cô cũng từng ăn qua, cũng có món chưa ăn bao giờ, Thích Ngọc Tú nếm thử một miếng, gật đầu: "Mùi vị món này thật là ngon"
"Cô Thích ăn nhiều một chút nhé.
Nếu tính theo tuổi tác, Thích Ngọc Tú cũng đáng tuổi con của ông Lôi, tuy nhiên ông Lôi vẫn gọi là "cô", đây là thể hiện sự tôn trọng. Mà trong lòng ông cũng hiểu, Thích Ngọc Tú xứng đáng được như vậy.
Ông Lôi: "Cô Thích, nghe nói lần này cô đến đây là để mua nhà, mọi chuyện thế nào rồi? Nếu có cần giúp đỡ, tuy nơi này đối với tôi xa lạ nhưng tôi tin chủ nhiệm Tiết có thể giúp được. Tiết Kỳ cười nho nhã, gật đầu: "Cô đã chọn được nơi nào chưa?"
Thích Ngọc Tú: "Chúng tôi đã chọn được rồi, ở ngay cận trường học của Bảo Sơn, đã ký hợp đồng rồi, mấy ngày nay chúng tôi đang chuẩn bị tiền.
"Phương diện này tôi nghĩ tôi có thể......" Ông Lôi đã mở miệng, nhưng lại bị Thích Ngọc Tú mỉm cười cắt ngang: "Cái này thì không cần đâu ạ.
Cô ấy nói: "Trong tay chúng tôi có đủ tiền, chỉ là không phải tiền mặt thôi, tôi định ngày mai đến ngân hàng đổi"
1103 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận