Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 690: Chương 690

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Lần đầu tiên gặp mặt, ông Lôi vô cùng cẩn trọng, ông đánh giá mẹ nuôi của Bảo Sơn, thật ra ông đã xem qua tư liệu về Thích Ngọc Tú, trong tư liệu mà ông có được, Thích Ngọc Tú là một phụ nữ nông thôn có chút vấn đề ở lỗ tai, bởi vì chồng chết sớm, một mình cô ấy phải nuôi nấng ba đứa con nhỏ, tính cách có chút mạnh mẽ hơn người bình thường.
Ông Lôi nghĩ đến cô ấy là hình tượng phụ nữ nông thôn gian khổ mộc mạc.
Nhưng đến lúc thật sự gặp được người này thì lại phát hiện Thích Ngọc Tú và những gì ông tưởng tượng không giống nhau.
À không, không phải không giống mà là hoàn toàn không giống nhau.
Thích Ngọc Tú có màu da hơi giống màu đồng cổ, có vẻ là người rất khỏe mạnh, sắc mặt cũng rất tốt, rõ ràng là một người đã tầm bốn mươi tuổi trở lên nhưng trên mặt lại không có nếp nhăn, tóc thì dày và đen nhánh.
Cô mặc một cái áo sơmi màu cà phê nhạt, phối hợp cùng chiếc váy dài màu cà phê sẫm, thoạt nhìn trông vô cùng tinh tế.
Không thể không nói, cách ăn mặc của Thích Ngọc Tú ở trong nước rất thời thượng, ở nước ngoài cũng được coi là đẹp.
Tuy nói là nhận người thân nhưng dù sao ông Lôi cũng là thương nhân nước ngoài, chắc chắn không thể để ông một mình tiếp xúc với người trong nước.
Lúc này chủ nhiệm Tiết cũng đi theo. Khi chủ nhiệm Tiết vừa nhìn thấy Thích Ngọc Tú, người cũng ngây ra một lúc, có thể nói Thích Ngọc Tú dường như khác xa với tưởng tượng của mọi người. Chủ nhiệm Tiết cảm thấy Thích Ngọc Tú đẹp, ông Lôi lại càng có khả năng quan sát, ông sống ở nước ngoài, ở nước ngoài vẫn đang rất thịnh hành nước da phơi nắng màu đồng cổ khỏe mạnh này, cho nên đối với ông mà nói Thích Ngọc Tú có thể được xem như một mỹ nữ đẹp rạng ngời của phương đông.
Thật sự thì khuôn mặt Thích Ngọc Tú khá khó coi, mặt cô ấy là mặt chữ điền, nhưng điều này lại nói lên sự khác biệt về gu thẩm mỹ, ông Lôi vẫn cảm thấy cô ấy xinh đẹp. Mà hai người đàn ông khỏe mạnh phía sau ông cũng nhận thấy như vậy.
Mặt khác đôi mắt cô ấy cũng rất đẹp, Bảo Châu và Bảo Nhạc đều được di truyền từ cô ấy.
Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, đôi mắt đẹp sẽ rất thu hút người khác, cho dù là ai cũng sẽ như vậy.
Ông Lôi khen: "Chào cô Thích, không ngờ cô Thích đây lại là một quý cô xinh đẹp động lòng người như vậy.
Thích Ngọc Tú khẽ nhíu mày, thầm nghĩ sao miệng lưỡi ông già này lại trơn tru như vậy, thật không giống người đứng đắn.
Bọn họ đánh giá Thích Ngọc Tú, Thích Ngọc Tú cũng đánh giá bọn họ, ông Lôi xem ra cũng đã sáu mươi tuổi, trông có vẻ là một ông già khôn khéo, dáng vẻ còn có chút khó chung sống.
Chắc hẳn là một người nghiêm túc.
Tuy nhiên đến khi ông già này mở miệng, Thích Ngọc Tú lại cấp hẳn cho ông con dấu "không đứng đắn"
Chỉ là rất mau, Thích Ngọc Tú lại nghĩ đến mấy bộ phim điện ảnh, những người đó đều có tính cách tương đối hướng ngoại.
Đây là...... khen ngợi xã giao đơn thuần sao?
Cô ấy nói: "Thật sự cảm ơn, trông ngài cũng là một quý ông lịch lãm"
Nói như vậy cũng không có vấn đề gì. Trong phim điện ảnh để khen ngợi xã giao mấy người lớn tuổi cũng đều nói như vậy.
Tuy nhiên ông Lôi hơi sửng sốt một chút, sau đó bật cười: "Cảm ơn rất nhiều, mời cô Thích ngồi.
Bảo Sơn: "Mẹ, mẹ mau ngồi đi.
Anh kéo ghế cho mẹ, mọi người lần lượt ngồi xuống, ông Lôi: "Con gái cô không đến cùng sao?" Ông mỉm cười nói: "Tôi có chút ấn tượng với con gái cô, cô bé thật đáng yêu.
Thích Ngọc Tú bình tĩnh: "Con gái tôi có việc, với lại con bé cũng không quen với những tình huống như thế này"
Ông Lôi gật đầu, đương nhiên là ông nhận ra cô bài xích ông, ông mỉm cười, nói đến chuyện chính: "Tôi cũng không ngờ, lần này về nước lại bất ngờ gặp được Bảo Sơn, thật sự từ lúc tôi ra nước ngoài vẫn luôn không nghĩ tới việc từ bỏ tìm bọn họ. Chỉ là sau đó chính sách trong nước...... Bây giờ khó khăn lắm mới có cơ hội về nước, tôi rất cảm ơn chính phủ đã giúp tôi tìm kiếm người thân"
Thích Ngọc Tú: "Nghe nói ngài đã đem mẫu máu và tóc ra nước ngoài, không biết bao lâu thì có kết quả?"
Ông Lôi: "Nhanh nhất thì cũng phải sau nửa tháng"
Thích Ngọc Tú gật đầu, nói: "Tôi biết bây giờ nói điều này thì có hơi sớm, nhưng tôi vẫn muốn hỏi một chút, trong nhà ngài còn có ai khác không?"
Ông Lôi cười, nói: "Có chứ, tôi đã đi thêm bước nữa.
Ánh mắt Bảo Sơn lóe lên.
Ông Lôi: "Tôi còn có hai đứa con trai và một đứa con gái, còn có chín đứa cháu cả trai lẫn gái.
Thật ra chuyện này cũng không nằm ngoài dự đoán, tuy ông Lôi luôn nói mình tìm kiếm vợ con thất lạc nhưng Thích Ngọc Tú cũng không cảm thấy bọn họ thâm tình.
Một người phụ nữ từng tuổi này, cô ấy nhìn nhận mọi chuyện cũng không còn giống với người trẻ tuổi.
Bảo Sơn và Bảo Châu không phát hiện ra nhưng cô ấy lại nhìn ra được, nếu thật sự thâm tình thì năm đó làm sao có thể cách biệt?
Nếu nhà bọn họ nghèo thì còn có khả năng vì chiến loạn mà cách biệt, chỉ là nếu năm đó bọn họ là gia đình có tiền thì chưa chắc.
1093 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận