Hai vợ chồng Thích Ngọc Linh còn có cha mẹ chồng cô ấy đều thấy vui mừng, nhưng vợ Văn Tử lại ôm cục tức trong lòng, cô ta lén lút oán trách Văn Tử: "Anh xem cái cô em họ này của anh kìa, thật chẳng ra sao cả. Cũng là tìm cô ấy giúp đỡ, vậy mà em nhờ cô ấy thì không được. Em trai anh nhờ thì cô ấy lại ra sức giúp như điên. Em nói cho anh biết, như thế không phải là vả vào mặt em, mà là vả vào mặt anh đó, đây là không đặt anh ở trong tâm ý rồi.
Lẽ nào Văn Tử lại không biết vợ mình là người thế nào?
Cậu bình tĩnh nói: "Bảo Châu từ nhỏ đã thân thiết với Tế Ninh, vả lại, em nói như thế thì tốt hơn hết là không nên mở miệng, cháu trai em lấy cái gì mà so với Tế Ninh?"
Trước kia cậu thật sự rất thích vợ mình, nhưng kết hôn lâu rồi bắt đầu không còn cảm giác mới mẻ, bao nhiêu năm trôi qua, cậu ngày càng cảm thấy người phụ nữ này thật ngu xuẩn.
Văn Tử trừng mắt nhìn vợ một cái, nói: "Em đừng có mà không biết điều, ai nấy đều thấy được nhà dì hai anh càng ngày càng khá lên, ngay cả anh đây còn biết hóa thân thành chó săn, nếu em khiến anh mất mặt thì lập tức cút về nhà mẹ đẻ đi.
"Anh! Sao anh dám!" Văn Tử trừng mắt nhìn cô ta: "Anh cái gì mà anh? Không muốn thì cút sang một bên, em biết con người của anh mà, nói được là làm được.
Vừa rồi còn tưởng vợ Văn Tử sẽ la lối khóc lóc một phen, nào ngờ vừa thấy ánh mắt lạnh nhạt kia của chồng mình, cô ta đột nhiên luống cuống.
Cô ta lắp bắp nói: "Em cũng không, cũng không phải...... Em chỉ là tức giận em họ của anh..."
Văn Tử đột nhiên nói: "Em cảm thấy trong nhà dì hai anh, ai là người dễ nói chuyện nhất?"
Vợ Văn Tử: "Em gái họ của anh"
Văn Tử cười nhạo, nói: "Nhà dì hai anh, người khó nói chuyện nhất chính là Bảo Châu"
"Hả? Anh nói vậy là ý gì?"
Văn Tử nói những lời thấm thía: "Hai người chúng ta sống chung cũng khá tốt, anh cũng không muốn tách ra, nhưng điều quan trọng là em phải biết điều. Nếu em chỉ biết ngán đường anh, chỉ biết kéo anh xuống hố, vậy thì đừng trách anh trở mặt vô tình" Ngập ngừng một lát rồi Văn Tử nói tiếp: "Còn nữa, nhà mẹ đẻ em anh cũng không mấy khi về đó.
Bọn họ nói bừa với em cái gì là em đều để trong lòng, em chỉ biết đối nghịch với mẹ anh. Nếu lại để anh thấy một lần nữa thì lập tức cút cho anh. Nếu chỉ biết hướng về nhà mẹ đẻ, giúp đỡ nhà mẹ đẻ, thậm chí nghe theo bọn họ đưa ra yêu cầu ngu xuẩn như vậy, chúng ta sẽ lập tức ly hôn. Em cũng biết rồi đó, nếu anh muốn ly hôn thì nhất định sẽ có cách chứ không phải không. Anh cưới thêm lần nữa cũng rất dễ dàng nhưng còn em có thể tái giá được nữa hay không thì anh không dám chắc. Nói không chừng, nhà mẹ đẻ em sẽ gả em cho một lão già goá vợ nào đó trong núi để đổi lấy tiền lễ, em hãy tự mình nghĩ kỹ đi."
Cậu thốt ra những lời khá nặng nề.
Nhưng chuyện Bảo Châu chỉ là cái cớ, chủ yếu vẫn là cậu cho rằng vợ mình càng ngày càng ngu xuẩn. Văn Tử đã chịu không nổi nữa rồi.
Cậu là một người có tư tưởng ích kỷ, hơn nữa có rất nhiều người đàn ông có tính xấu đó là có mới nới cũ.
Lúc trước Văn Tử vì cưới vợ mà ngoan cố, bất chấp lời can ngăn của người trong nhà, nhưng hiện tại cũng đã trôi qua được một thời gian, cậu tự nhận thấy người phụ nữ này không có gì tốt ngoài vẻ bề ngoài cũng khá vừa mắt.
Trong lòng cũng vô cùng chướng mắt.
Chẳng qua đổi vợ cũng không dễ dàng, hơn nữa còn ảnh hưởng đến thanh danh cho nên cậu mới không làm như vậy.
Tuy là không làm nhưng hắn cũng không ngại dạy dỗ vợ một trận.
"Nhà dì hai anh có tiền đồ xán lạn, nếu em còn đắc tội với bọn họ, về sau đừng trách anh không khách khí" Vợ Văn Tử bị dọa cho sợ rồi, càng đáng sợ hơn chính là cô ta biết rất rõ những gì chồng mình nói là sự thật, nếu cô ta ly hôn về nhà chỉ sợ cũng...... sẽ không tốt đẹp gì.
Cô ta cắn môi, vội vàng nói chuyện bí mật để lấy lòng: "Chị dâu của em còn kêu em giới thiệu Bảo Châu cho cháu trai nhà mẹ đẻ......
Văn Tử lập tức nói: "Em đồng ý lời đề nghị đó rồi hay sao?" "Không có, em không có. Chuyện này em không dám tự đồng ý.
Văn Tử cười lạnh: "Thật là chẳng ra làm sao cả, cũng không tự biết nhìn lại xem mình là con mèo hay con chó, thật là hết nói nổi mà. Đúng là không biết soi gương lại đi mà còn dám có ý với em gái họ của anh! Năm nay ăn tết, em hãy tự mình về nhà mẹ đẻ đi.
"Em......"
"Em mà không dạy dỗ chị dâu em một trận, sau đó ra oai để phủi đầu nhà mẹ đẻ một lần thì nhất định sau này bọn họ sẽ không để yên. Vợ à, anh cũng là vì muốn chúng ta được tốt hơn thôi, em thử nghĩ lại đi, chúng ta mới là người một nhà..." "Em biết rồi"
1016 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận