Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 665: Chương 665

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Nhưng bây giờ xem ra cái giường lớn này và cái ngăn tủ này hình như đều trông rất được.
Có giường trên giường dưới như vậy, rõ ràng là có thể ở được nhiều người hơn, với thêm mấy cái ngăn tủ này để đồ thì rất là tiện dụng.
"Cách bày biện này thật hay, cô về cũng sẽ bắt chước làm theo.
Đây không phải là nói đầu óc cô giáo Uông không bằng người nhà bọn họ, mà là vào niên đại này ở phương bắc, giường đất mới là thứ phổ biến, có vài nhà lầu vẫn còn sử dụng giường đất. Ngủ giường thì dù sao cũng hơi lạnh nhưng có rất nhiều gia đình sử dụng giường. Cũng có người có thói quen dùng giường đệm nhưng thật ra không nghĩ tới còn có thể chia làm trên dưới.
Bây giờ phát hiện ra thì lập tức gật đầu khen ngợi: "Như vậy thật hay, đây là ý tưởng của các em sao?"
Bảo Châu mỉm cười, nói: "Là ý tưởng của mẹ em ạ.
Cô giáo Uông kinh ngạc nhìn Thích Ngọc Tú, Thích Ngọc Tú ngượng ngùng cười trừ.
Cô giáo Uông nghiêm túc: "Trước kia tôi đã từng nghe người khác nói mẹ của Bảo Sơn và Bảo Châu cũng rất thông minh, chỉ là thời gian lâu rồi, tôi cũng không để trong lòng, xem ra bây giờ tôi có thể khẳng định lời đồn này rất đúng rồi. Chị thật sự rất thông minh" Thích Ngọc Tú được khen ngợi, nhất thời đỏ mặt không biết nói gì mới đúng.
Cô ấy chỉ tùy tiện suy nghĩ một chút thôi, không phải trên xe lửa cũng là giường trên dưới như vậy sao?
Cô giáo Uông: "Chúng tôi cũng từng thấy trên xe lửa rồi nhưng không ai nghĩ đến phương diện này. Thế mà chị lại nghĩ được.
Cô giáo Uông kích động: "Đúng là phải học đến vô tận mà, cho dù là lúc nào thì học tập cũng đều không muộn, bây giờ chị cũng cần phải học nhiều hơn nữa. Nếu có gì không hiểu thì cứ tới hỏi tôi.
Tuy Thích Ngọc Tú lớn lên khá đen nhưng cho dù lớn lên đen đúa cũng có thể nhìn ra cô ấy đã đỏ mặt, tuy nhiên cũng vô cùng nghiêm túc gật đầu, nói: "Cảm ơn cô nhiều lắm, cô giáo Uông" Cô giáo Uông xua tay: "Chị cảm ơn cái gì! Đây là chuyện tôi nên làm mà" Thích Ngọc Tú nhanh chóng thu xếp ổn thỏa mọi chuyện ở trường học, còn Bảo Sơn và Bảo Châu cũng nhanh chóng phải chuẩn bị trở về trường.
Lần này bọn họ không mang theo đồ đạc lắm nhưng lại mang theo không ít tiền. Hai thanh niên có ý tưởng gây dựng sự nghiệp cũng đến lúc phải bắt đầu rồi.
Đồng hành cùng bọn họ trong lần này còn có ba chị em Tưởng Đệ, ba cô gái đều là lần đầu tiên xa nhà, cả ba đều cực kỳ khẩn trương.
Với lại bọn họ đều không quen thuộc với Bảo Sơn và Bảo Châu, tuy mấy năm nay Chiêu Đệ vẫn luôn nỗ lực bồi dưỡng cho bọn họ tính cách kiên nghị, cũng rất có hiệu quả, có thể nói một người trọng sinh như Chiêu Đệ đã khiến cho tính cách của mấy cô gái này đều thay đổi. Tuy nhiên, dù có thay đổi thì họ cũng là lần đầu tiên xa nhà, tóm lại là vẫn rất hồi hộp. Trong ba người thì Tưởng Đệ là lớn nhất, cố gắng bắt chuyện với Bảo Châu, cô ấy nhẹ giọng nói:
"Bảo Châu, chúng ta phải đi mấy ngày vậy?"
Bảo Châu: "Bốn ngày, mọi người không cần lo lắng, tới thủ đô em sẽ lập tức đưa mọi người đến trường học của chị Chiêu Đệ, trường học của chị ấy cách trường học của tụi em không xa lắm đâu.
Trong ánh mắt Tưởng Đệ tràn ngập vẻ khát khao, nói: "Bắc Kinh sao, thủ đô sao? Vậy thì sẽ nhất định rất tuyệt"
Bảo Châu cười tủm tỉm, nói: "Đúng vậy, lần trước mẹ em và Bảo Nhạc đến đây, chúng em còn đi chơi khắp nơi. Nếu mọi người tò mò có thể nói Chiêu Đệ đưa mọi người đi khắp nơi tham quan trước"
Tưởng Đệ vội vàng lắc đầu, nói: "Không cần đâu, cái này thì không cần. Tụi chị đi là để kiếm tiền, mỗi năm chị Chiêu Đệ còn phải cho ông bà nội tận hai trăm đồng tiền cơ mà?
Nghĩ đến đây cô ấy lại bắt đầu cảm thấy ưu sầu.
Bảo Châu an ủi nói: "Nếu chị Chiêu Đệ đã đưa ra cái giá này thì có nghĩa là chị ấy có khả năng làm được."
Tưởng Đệ cũng đại khái hiểu được đạo lý này nhưng trong lòng vẫn không khỏi thấp thỏm.
Cô ấy như vậy, hai đứa còn lại cũng như thế.
Bảo Châu cười nói: "Thật sự không cần như thế đâu, mọi người không tin chính mình thì cũng nên tin tưởng chị Chiêu Đệ có năng lực này chứ"
Thật sự mà nói, những lời thế này rất có tác dụng an ủi người khác.
Bảo Châu nhìn Bảo Sơn nhướng mày, Bảo Sơn bật cười, anh đứng dậy, nói: "Anh đi vệ sinh một lát"
Bảo Châu nhẹ nhàng nói: "Anh nhớ về sớm một chút, sắp đến giờ phục vụ đồ ăn rồi"
"Em chỉ biết có ăn thôi"
Bảo Châu bị mắng nên cũng không chút khách khí mà phản kích, nói: "Vậy anh thì không giống vậy sao? Anh cũng rất thích ăn mà! Sao có thể chỉ nói mình em chứ?"
Bảo Sơn: "Được được được, là anh. Anh sẽ nhanh chóng trở lại. 1034 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận