Thích Ngọc Tú gật đầu: "Được thôi, thím biết rồi."
Mấy người bọn họ cũng không ở lại ga tàu hỏa lâu, cuối cùng xe lửa cũng ầm ầm ầm rời đi. Bảo Châu ra sức vẫy tay, hô to: "Trên đường hai người nhớ chú ý an toàn nhé! Con sẽ thường xuyên viết thư về nhà!"
Bảo Sơn cũng không im lặng như trước, vẫy tay kêu: "Nghỉ hè con và Bảo Châu sẽ về nhà"
Lý Kiến Kỳ cũng vẫy tay: "Thím Tú, hẹn gặp lại"
Thích Ngọc Tú nghe mấy đứa trẻ bọn tạm biệt thì cũng giơ tay vẫy.
"Học hành chăm chỉ nha!"
Thích Ngọc Tú rời đi, Bảo Sơn và Bảo Châu đều thấy có chút mất mát, hai người tạm biệt Lý Kiến Kỳ rồi ủ rũ trở về trường học, Bảo Sơn không thể vào phòng ngủ nữ sinh nên chỉ đưa cô đến cửa, nói: "Có việc gì thì xuống dưới lầu kêu anh, em thấy chỗ kia không, em đứng ở đó kêu anh, anh ở dưới lầu sẽ nghe thấy Bảo Châu nhẹ nhàng gật đầu, dạ một tiếng, lúc này hai anh em mới về phòng của mình.
Bảo Châu chậm rãi đi lên lầu, đi ra ngoài chơi cả ngày nên cô cũng có chút mệt mỏi, trở về phòng ngủ, đón nhận ánh mắt của mọi người, những người khác đều ở trong phòng, mọi người đồng loạt nhìn cô. Trong đó có một người khá lớn tuổi nhìn cô, cười nói: "Cô chính là Điền Bảo Châu, lúc báo danh tôi có nghe tên của cô.
Bảo Châu ừ một tiếng, nói: "Nhưng mà có chuyện gì không?"
"Cô chính là thủ khoa ban chúng ta?"
Bảo Châu đang định mỉm cười, thì nghe cô gái ở giường trên ngay cửa nói: "Tôi sẽ sớm đánh bại cô."
Bảo Châu: Ù."
Cô mỉm cười để lộ má lúm đồng tiền: "Được thôi, cứ tới đây, tôi không ngán ai cả.
Quan Tâm đành im lặng.
Bảo Châu trở lại chỗ của mình, tuy mọi người đến từ nhiều nơi khác nhau, thói quen sinh hoạt cũng không giống nhau, nhưng rốt cuộc cũng là người đọc sách, cũng không đến mức có thói quen sinh hoạt không tốt, cho nên giường đệm của Bảo Châu hoàn toàn không có ai động vào. Đương nhiên cũng có khả năng là do mẹ cô một quyền đón được nắm tay của người đàn ông, còn có thể đẩy người đó ra xa khiến mọi người kinh sợ.
Mặc kệ thế nào như vậy vẫn là tốt nhất. Người chị lớn nhất trong phòng lại lên tiếng: "Chúng ta giới thiệu về nhau một chút đi.
Phòng ngủ bọn họ có tám người, Bảo Châu là người từ Cát Tỉnh tới.
Những người khác cũng lần lượt giới thiệu một chút, người ở giường trên Bảo Châu, chính là con gái của người đàn ông và người phụ nữ ồn ào kia, tên là Đinh Lan, Đinh Lan đến từ Tây An, cô bạn lớn hơn Bảo Châu một tuổi, cũng là học sinh khoá này. Có thể nói, lúc cha mẹ cô bạn không ở đây, cô bạn nói chuyện rất bình thường, thậm chí còn có một chút ôn nhu.
Đối diện Bảo Châu chính là Quan Tâm, là người thủ đô, cũng là học sinh khoá này.trên Quan Tâm là một cô gái đến từ Thiên Tân, tên là Vương Hà, không thể xem như là học Giường sinh khoá này, chị ấy năm nay hai mươi mốt, xuống nông thôn đã ba năm, nhưng chị ấy cũng tương đối may mắn, là người bản địa nông thôn xuống nông thôn, cũng không cách nhà quá xa nên lâu lâu còn có thể về nhà.
Mà người ở bên cạnh giường Quan Tâm, cũng chính là ở đối diện cửa, người này chính là chị lớn tuổi nhất phòng mới lên tiếng khi nãy, tên là Ôn Nhu, cũng là một thanh niên trí thức. Chị ta là người thủ đô, ở Hắc Long Giang xuống nông thôn, chị ta lớn tuổi nhất, năm nay đã ba mươi tuổi, lúc xuống nông thôn đã kết hôn, hiện tại trong nhà có ba đứa con.
Ở giường trên Ôn Nhu chính là người muốn đánh bại Bảo Châu, cô ta là học sinh khoá này, là người Tô Châu, tên Lý Hân Hồng.
Đối diện bọn họ là một người lạnh như băng tên Trần Băng Thiến, cũng là một thanh niên trí thức, đã hai mươi lăm tuổi.
Giường trên là một cô gái đến từ Giang Tô, không tính là học sinh khoá này, nhưng cũng không có công việc, không xuống nông thôn, nghe nói là tốt nghiệp ở công xã làm một năm, sau đó lên đại học, tên Bạch Chân Tâm.
Tám người bọn họ có rất nhiều điểm khác nhau.
Quan Tâm lại bắt đầu phản xạ có điều kiện mà cắn chăn, không biết thế nào nhưng cô ấy cảm thấy các bạn học của mình đều không đơn giản, đều không dễ chọc vào.
Vùa tới thì cha mẹ đã gây sự - Đinh Lan - không dễ chọc; Mặt mày hầm hầm lại còn ít nói - Trần Băng Thiến - không dễ chọc; Chủ động muốn đánh bại Điền Bảo Châu - Lý Hân Hồng - không dễ chọc; Ngay cả Điền Bảo Châu thoạt nhìn là một cô gái đáng yêu cũng không dễ chọc.
Ông bà nội cô ấy nói rất đúng, người thông minh, ít nhiều gì cũng có chút kỳ quái.
Phòng ngủ bọn họ, tất cả mọi người đều rất kỳ quái.
Bảo Châu vừa quay đầu lại thì nhìn thấy dáng vẻ chim cút của Quan Tâm, cô nhướng mày, nói: "Sao cậu lại cắn chăn?"
Cô có lòng tốt mà nói: "Như vậy không vệ sinh đâu.
Quan Tâm vội vàng: "ừ"
Nghe xong cô ấy vội buông chăn ra.
Bảo Châu cầm theo ấm nước đi đến phòng nước, Quan Tâm thở phào nhẹ nhõm, còn Bạch Chân Tâm từ giường trên phóng xuống, nói: "Tôi đi cùng cậu.
1071 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận