Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 833: Chương 833

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Bảo Châu líu lưỡi: "Nghe tới thì đúng là bộ dạng mê tín.
Bảo Sơn: "Chúng ta muốn thế nào thì sẽ thế nấy, chỉ cần trấn an ông nội là được, còn suy nghĩ của người khác thì anh cũng không mấy để ý đến. Chỉ cần nói qua với ông nội là được rồi, mọi chuyện đều không thành vấn đề"
Bảo Châu:
Tuy ông già rồi nhưng cũng không đi lừa gạt như vậy.
"Bảo Châu....."
Bảo Châu: "Em muốn xem xét lại cái đã!"
Cô gãi gãi đầu, nói: "Em vẫn cảm thấy nếu chúng ta kết hôn thì còn quá sớm.
Tuy đối với rất nhiều người mà nói thì bọn họ kết hôn ở cái tuổi này thật ra không được tính là sớm, nhưng đối với Bảo Châu thì lại thấy rất sớm.
Gần như cô cũng không suy nghĩ lâu, vội nói: "Em cảm thấy là vẫn có chút hơi gấp gáp"
Bảo Sơn nhấp miệng, Bảo Châu tiếp tục nói: "Tuy chúng ta đã quen biết nhau lâu như vậy nhưng dù sao thì làm bạn trai, bạn gái của nhau cũng chỉ mới có một năm. Mà một năm nay, số lần chúng ta gặp mặt cũng không nhiều cho nên em muốn thêm một chút thời gian nữa"
Tuy Bảo Châu rất thích Bảo Sơn, cô cũng không muốn tách riêng ra với anh nhưng Bảo Châu vẫn rất lý trí.
"Em muốn chờ thêm một thời gian nữa. Cô trở nên kiên định.
Bảo Sơn nhìn khuôn mặt Bảo Châu, khuôn mặt cô hơi ửng hồng nhưng lời nói ra lại rất lý trí.
Bảo Sơn làm bộ ai oán thở dài một hơi, nói: "Vậy thì cứ theo ý em thôi"
Bảo Châu nhẹ nhàng bật cười, nói: "Em biết anh là hiểu em nhất mà"
Khóe miệng Bảo Sơn cong lên, nói: "Em đó nha. Chỉ biết nói mấy lời ngon ngọt lừa gạt anh nhưng mà anh nói cho em biết, nếu em dám bội tình bạc nghĩa, anh sẽ tìm mẹ làm chủ"
Bảo Châu: "Em còn chưa tính sổ anh nữa!"
Cô trừng mắt, căn bản cô cảm thấy người này rõ ràng có nhiều cám dỗ hơn mình vậy mà bây giờ còn làm bộ dạng vô tội nữa sao? Nói vậy cũng nói được ư?
Bảo Châu: "Rõ ràng là bên cạnh anh có rất nhiều mỹ nữ"
Bảo Sơn trả lời đúng lý hợp tình: "Mỹ nữ thì anh cũng sẽ không thưởng thức, anh cũng không cảm thấy bọn họ đẹp"
Anh cảm thấy Bảo Châu lớn lên rất xinh đẹp, đồng thời cũng cảm thấy mẹ xinh đẹp nhưng những đại mỹ nhân khác trong truyền thuyết thì anh hoàn toàn không cảm nhận được. Anh buông tay: "Trong lòng anh thì những người khác đều giống nhau.
Bảo Châu: "Anh xạo quá đi.
Bảo Sơn: "Sự thật mà"
Chính anh có một công ty giải trí, chủ yếu là làm điện ảnh, phim bán cũng không tồi, đến bây giờ cũng đã tiếp xúc rất nhiều đại minh tinh. Nhưng mà vậy thì đã sao chứ! ?
Bảo Sơn chưa bao giờ cảm thấy họ đẹp, càng không cảm thấy người khác có chút gì động lòng người.
Anh nói: "Anh không có hứng thú gì với những người khác.
Hình như nghĩ ra điều gì đó, anh cười nói: "Có khả năng là do hoàn cảnh trưởng thành khác nhau, anh phát hiện những công tử nhà giàu bên kia đều rất ham thích ăn chơi, những chỗ giống như Lan Quế Phường thì bọn họ có thể túc trực cả đêm ở đó, không biết có cái gì đáng để thu hút họ đến vậy. Anh cảm thấy tốn công ở đó còn không bằng đến vườn bách thú xem khỉ.
Bảo Châu: "
Mặc dù em cảm thấy anh nói rất có lý, nhưng cách hình dung của anh thì cảm giác không được đúng lắm nha.
Nhưng Bảo Sơn lại không cảm thấy có cái gì không đúng, anh nói: "Hơn nữa thời gian đó để kiếm tiền không phải tốt hơn sao?"
Nhắc tới kiếm tiền thì Bảo Sơn lại nhớ tới một chuyện, anh nói: "Có phải trước kia em đã từng thương lượng với mẹ chuyện về quê mở trường học không?"
Bảo Châu nói: "Không phải tự mình mở một trường học mà là quyên tiền cho trường học mua thiết bị. Nếu mà mở trường học thì thủ tục phê duyệt quá khó khăn, hơn nữa em cũng không nghĩ rằng bản thân có thể làm thật tốt, em không có nhiều sức lực và tinh thần như vậy. Đương nhiên là em có thể giao cho người khác nhưng có rất nhiều chuyện em có thể giao cho người khác như chuyện của xưởng in ấn hay nhà xuất bản, em đều có thể cho người khác làm, bản thân em chỉ cần nắm toàn cục, nhưng về chuyện trường học thì em không dám. Bởi vì trường học là một quy mô tương đối lớn, có lẽ đối với người khác mà nói thì không tính là gì, nhưng trong lòng em lại rất quan trọng, em thật sự rất sợ nhìn lầm người sẽ làm ảnh hưởng đến con cháu cho nên em sẽ chỉ quyền tặng thôi"
Bảo Sơn: "Tính cho anh một phần nha.
Anh kiên định: "Anh cũng muốn cùng làm"
Bảo Châu cười gật đầu đồng ý, cô nói: "Em muốn lấy danh nghĩa của cha.
Bảo Sơn: "Đó cũng là cha của anh"
Hai người cùng mỉm cười. Lần này trở về đối với Bảo Sơn không chỉ là về ăn tết, mà vốn dĩ anh cũng đã có quyết định này.
"Lần này anh về nhà cũng đã liên hệ qua rồi, anh sẽ lấy danh nghĩa cha mẹ anh về quê tu sửa đường sá" Bảo Sơn nói rất nghiêm túc: "Đây cũng là ý của ông nội anh, ông hy vọng lấy danh nghĩa của bà nội anh, còn có cha mẹ đã mất của anh làm những việc này"
Bảo Châu gật đầu, nói: "Được như vậy thì tốt quá" Nói như thế nào đây?
1063 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận