Khương Việt lắc đầu cười nói: "Tôi có biết một người ăn nhiều hơn cả anh luôn đó. Đó là một người phụ nữ"
Người mà cô nghĩ đến không phải người nào khác mà chính là Thích Ngọc Tú, cô nói: "Có lần tôi cùng cô ấy và hai đứa con của cô ấy đi ăn nhà hàng Đáy Biển, chúng tôi gọi tất cả những món ngon của nhà hàng, sau đó ăn một cách no nê"
Đường Chính Viễn kinh ngạc nhìn Khương Việt, cô nói tiếp: "Cô ấy thật là một người có khả năng ăn rất khoẻ."
Nghĩ đến Thích Ngọc Tú, cô tươi cười nói: "Ba đứa nhỏ con của cô ấy rất đáng yêu và thú vị, chúng tôi đã cùng nhau đi chơi, bọn họ......
Nói đến đây, cô đột nhiên dừng lại một lát rồi nói tiếp: "Tôi nói những điều này rất nhàm chán có phải không?"
Đường Chính Viễn lắc đầu: "Không có đâu"
Anh ta khá thẳng thừng: "Tôi đã lo sợ rằng cô sẽ không thích những nơi như thế này.
Khương Việt trợn to mắt nhìn anh hỏi: "Tại sao anh lại nghĩ tôi không thích chứ?"
Sau đó cô nở nụ cười, cô thì thào nói tiếp: "Vậy chắc hẳn là anh không thường xuyên theo dõi tin tức rồi, tôi trước đây là một tiểu cư dân mạng, phong thái bình thường, không chỉ nói tới nơi này, tôi còn có thể trồng trọt nữa"
Cô nói điều này với một chút tự mãn: "Nhiều người còn không biết làm thế nào để làm được điều đó nữa mà"
"Trồng trọt ư?" Đường Chính Viễn thực sự kinh ngạc nói: "Chuyện này tôi thật sự không để ý lắm.
Nhưng ở Bắc Kinh cok có thể trồng trọt ở đâu?"
Khương Việt: "Tôi đến từ Cát Tỉnh, có một điểm tham quan nhỏ tên là núi Phượng Hoàng ở Cát Tỉnh, tôi thuê một căn nhà dưới ngọn núi gần đó"
Nói đến đây thì Đường Chính Viễn ngồi ngay ngắn lại, anh nói: "Núi Phượng Hoàng sao?"
Khương Việt gật đầu: "Đúng vậy, chắc hẳn anh cũng không biết được đâu, nơi đó không phải là địa điểm lớn và nổi tiếng...
"Không không... Tôi biết chứ" Đường Chính Viễn cười nói: "Chuyện này tôi cũng biết rất rõ, quê hương của tôi ở đấy mà. Ông nội của tôi đều lớn lên ở đó"
Khương Việt: "Hả thật vậy sao? Thật là trùng hợp quá"
Đường Chính Viễn: "Ông và bà của tôi đều lớn lên ở đó, nhưng ông cố và bà ngoại của tôi sống ở thị trấn, hồi đó gia đình tôi có họ hàng sống ở ngôi làng gần núi Phượng Hoàng"
Đường Chính Viễn sinh ra ở thủ đô nhưng anh vẫn về quê hàng năm để tỏ lòng thành kính với tổ tiên, anh hiểu rất rõ về bên đó.
Anh cười nói: "Bên này tôi biết rõ lắm. Nhà cô đang thuê là nhà của ai?"
Khương Việt: "Bà con xa, năm đó cô ấy về quê, sau đó kết hôn ở đó......
Lần này hai người tuy rằng có chút xa lạ, nhưng sau khi tán gẫu, phát hiện cùng quê quán nên cũng trở nên thân mật hơn nhiều.
Khương Việt mỉm cười: "Thật không thể ngờ tới, ha ha ha, không nghĩ tới chúng ta lại cùng quê quán ở Cát Tỉnh như vậy, thế nhưng như thế còn hơi sâu xa.
Khương Việt sảng khoái nói: "Tôi căn bản khi không có quay cảnh là sẽ quay về nhà, vậy thì mỗi lần trước khi tôi về nhà đều sẽ báo cho anh biết, nếu anh có muốn mang về cái gì, cứ tìm đến tôi, tôi có thể giúp anh Đường Chính Viễn lắc đầu: "Cái này không cần thiết đâu, gia đình tôi đã chuyển đến kinh thành hết về."
cả rồi. Ở đó chỉ có họ hàng xa nên không cần mang Khương Việt: "..... Vậy sao?"
Đường Chính Viễn nhìn đôi mắt sáng ngời của Khương Việt, thái độ dịu đi: "Cô hãy mau ăn đi, ở đây làm đồ ăn rất ngon"
Khương Việt: "Thật vậy ư? Tôi sẽ thử xem.
Cô vừa ăn vừa gật đầu nói: "Ngon quá đi."
Đường Chính Viễn nở nụ cười: "Đừng nhìn cửa hàng nhỏ mà xem thường, ở đây thật sự buôn bán rất tốt"
Khương Việt: "Chà chà, tôi muốn đóng gói mang một ít về"
Đường Chính Viễn: "Như vậy là không nên chút nào, gói mang về thì hương vị sẽ thay đổi, không còn ngon như ban đầu nữa, có điều tôi biết một chỗ bán đồ ăn gói mang về vẫn rất ngon.
Nếu cô thích thì..."
Khương Việt: "Lần sau chúng ta cùng nhau đi đi"
Đường Chính Viễn sửng sốt, sau đó cũng nhanh chóng đồng ý: "Được thôi"
Tuy đây mới chỉ là lần thứ hai gặp mặt nhưng hai người vẫn như là những người bạn cũ, cùng nhau ngồi ăn uống mà cũng có chủ đề chung.
Nói về quê hương và thủ đô, Khương Việt khẽ mỉm cười: "Tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm khi có một người chú cảnh sát sống bên cạnh đó nha.
Khi Đường Chính Viễn nghe thấy ba từ "chú cảnh sát" này, anh ta nhướng mày một cái. Khương Việt nhìn thấy vậy, ngay lập tức vội vàng hỏi: "Tôi không có ý nói anh già, tôi chỉ là nói giỡn thôi, có điều... Tôi có thể tùy tiện hỏi một chút.... Anh bao nhiêu tuổi thế?" Đường Chính Viễn: "Tôi tốt nghiệp học viện cảnh sát năm ngoái......
Khương Việt nghe thấy vậy liền thở dài, lau mặt một cái, cô nói: "Có điều tôi vẫn là so với anh thì lớn hơn một tuổi"
Đường Chính Viễn bật cười: "Không ngờ tôi trông già như vậy đúng không?"
Cô vội vàng đáp: "Không đúng chút nào"
Anh bĩu môi: "Cô đang nói dối phải không?"
Khương Việt phì cười một tiếng, cô nói tiếp: "Tại sao tôi lại phải chọc anh kia chứ?"
Đường Chính Viễn lại bật cười: "Vậy hãy cho tôi thu hồi đi"
Hai người ăn cơm rất ngon miệng, cuối cùng Khương Việt không có cơ hội để trả tiền, lần này là Đường Chính Viễn mời cô.
Khương Việt: "Lần sau nhất định phải là tôi đãi anh"
Đường Chính Viễn: "Được thôi"
1076 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận