Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 902: Kết phiên ngoại 4

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Thích Ngọc Linh đã rất già, nhưng bà vẫn còn sống, không điếc và không mù. Bà lão trừng mắt nhìn con trai và nói: "Tiểu Viễn cái gì cũng giỏi"
Tế Ninh: "Mẹ đúng là bất công mà Bảo Châu cũng cười theo, Thích Ngọc Tú nhìn cháu trai. Chỉ là thời gian trôi qua quá lâu, người ta đã sớm quên, nếu không Tế Ninh nên biết rằng cháu thực sự đã gặp qua Khương Việt khi còn bé. Lúc trước khi bà và Khương Việt hai người cố tình làm một cái khóa, trước mặt Tế Ninh diễn một tuồng kịch, sau đó đến cửa tặng quà, cải trang để cải thiện cuộc sống của gia đình chị gái lớn đó. Có điều sau lần gặp mặt đó, chỉ là một lần gặp mặt tình cờ, lúc ấy Tế Ninh mới mười mấy tuổi, tất nhiên sẽ không nhớ rõ. Tuy là không nhớ ra được nhưng Tế Ninh lại có chuyện muốn nói: "Con dâu này thật là không tồi mà, cháu vừa thấy liền có cảm giác thân thuộc"
"Đó là bởi vì cháu đã xem quá nhiều phim truyền hình đó"
"Ha ha ha cũng đúng đó ạ."
Ít nhất thì nhà họ Thích này, người trong nhà tương đối trường thọ, như Thích Ngọc Tú trông vẫn còn rất khoẻ mạnh, còn chị lớn Thích Ngọc Linh và anh cả cũng vẫn còn sống. Dòng họ này thực sự nổi tiếng là đại gia đình trường thọ mà.
Cũng có một số người già vẫn còn sống nhưng cuộc sống sinh hoạt của họ không mấy chất lượng.
Nhưng bọn họ lại không như vậy, lúc nào tinh thần cũng rất phấn chấn, tai không điếc và mắt không mờ.
Điều này làm cho ba người Bảo Sơn Bảo Châu Bảo Nhạc thường xuyên ghé thầm vào tai nhau rằng gen của người nhà này và việc bảo dưỡng về già quả nhiên là quan trọng như nhau.
Ái chà, chẳng hạn như là nhà họ Thích, trừ ông ngoại đã không còn nữa thì mấy cô dì chú bác cũng vẫn cùng nhau ở đó.
Nếu các cô, các chú và gia đình họ khi còn trẻ mà không chịu khổ thì để lúc về già sức khỏe có tốt hơn không?
Các dì của họ hiện tại cũng vẫn rất khỏe mạnh. Cuộc sống của gia đình họ không thể so sánh với gia đình Bảo Châu, nhưng bây giờ họ không phải vẫn sống tốt đó sao?
Khi cụ bà qua đời, thọ hơn chín mươi tuổi, gần một trăm tuổi.
Rõ ràng dòng họ có nguồn gốc trường thọ mà.
Dì út đang nhai càng cua, tay chân nhanh nhẹn lắm, năm nay hơn tám mươi rồi. Thực sự không nói ra thì cũng không ai biết. Không biết là đang nghĩ đến cái gì nữa, Bảo Châu khẽ mỉm cười.
Bảo Nhạc lập tức: "Sao vậy chị? Sao chị lại cười?"
Bảo Châu nói nhỏ: "Nhìn dì ăn ngon thật đấy.
Bảo Nhạc gật đầu: "Cũng không phải là ngày hôm qua còn nói với em, lúc rời đi bọn họ yêu cầu em mua cho bà một ít giò mang về"
Bảo Châu:
"Tuỳ dì ấy đi, tuổi dì đã cao như vậy rồi."
Lúc này Thích Ngọc Tú ở một bên tiếp lời một câu, mặc dù còn trẻ cảm thấy rằng họ không thể quên điều thời thơ ấu, nhất định không thể tha thứ cho đứa em gái này, nhưng bây giờ ở độ tuổi này rồi cũng không muốn nghĩ nhiều như vậy.
Con người sống một đời thì đến già vạn vật đều ngoảnh mặt.
Bây giờ Thích Ngọc Tú nhớ lại khi còn bé vì làm một chút việc mà tranh nhau một miếng ăn và ghét bỏ chị em mình, nhưng bây giờ lại thực sự cảm thấy có muốn quay lại thời gian đó cũng không được nữa.
Thích Ngọc Tú chủ động nói: "Chị ấy muốn thế nào cũng được, các con hãy chuẩn bị cho dì ấy một ít."
"Con biết điều đó mà" Bảo Châu rất dứt khoát.
Mặc dù đã lớn tuổi nhưng thói quen của bà ấy vẫn còn đó, Bảo Châu chống cằm rồi dựa vào Bảo Sơn, hôn lễ vẫn diễn ra rất sôi nổi, Bảo Châu thậm chí còn không biết mọi thứ thực sự có phải là do vận mệnh đã định trước hay không.
Họ đã gặp Khương Việt, nhờ được trợ giúp nên sau này mới có cơ hội giúp đỡ ba của Khương Việt, sau này lại còn được làm thông gia với gia đình Khương Việt....
Nó như thể là một vòng tuần hoàn.
"Em đang nghĩ gì đó?" Bảo Sơn trầm giọng hỏi.
Bảo Châu cảm khái: "Chuyện này diễn ra giống như một vòng tuần hoàn....."
Bảo Sơn lắc đầu: "Không phải vậy đâu.
Bảo Châu: "Hử?"
"Không có là chu kỳ mà là bắt đầu có những kết quả như thế này..... Đương nhiên, nếu không có chúng ta trợ giúp, ba của Khương Việt cũng sẽ gặp mẹ Khương Việt, có lẽ cũng sẽ đi đến bước này..... Giống như chúng ta, dù có bao nhiêu kiếp đi chăng nữa, chúng ta cũng vẫn sẽ ở bên nhau" Bảo Sơn đang nghĩ đến những lời của Chiêu Đệ đã nói, ba năm trước, Chiêu Đệ đột nhiên bị ốm nặng, khi hấp hối, cô đã có một cuộc nói chuyện cởi mở và thành thật với họ. Cô thừa nhận mình là một người tái sinh, giống như trong nhiều cuốn tiểu thuyết, cô đã bắt đầu lại từ đầu. Cô biết rất nhiều thứ nhưng nhiều thứ lại diễn ra khác với kiếp trước của cô.
1012 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận