Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 885: Chương 885

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
"Vậy thì mẹ quá xúc động rồi ạ."
Bà ấy buột miệng nói: "Mẹ có xúc động gì đâu, mẹ đau lòng muốn chết cơ mà! Có điều vai diễn mẹ cũng rất khó, con bé không thể nghĩ rằng đó là bất công..."
Bà ta cứ luyên thuyên hơn một tiếng đồng hồ, nói: "Miêu con à, con nói xem, mẹ là người mẹ như thế nào?"
Vợ Hải Phong: "? ?? ?"
Bà nghiêm túc: "Bất kể như thế nào, cho dù là có hay không, mẹ đều đối xử với con thật lòng, ngần ấy năm như vậy, có thể có nhiều lúc hai bên không được vui vẻ nhưng mẹ vẫn rất yêu thương con, con không được giận mẹ....
Bà sẽ không giống như bà già trong phim truyền hình kia tra tấn con dâu đâu!
"Mẹ à con biết mà, mẹ đối xử với con rất tốt..."
Vợ Hải Phong không ngờ mình lại được nghe mẹ chồng nói những câu như vậy, sau khi cúp máy thì ngồi thẫn thờ ra một lúc lâu.
Khương Hải Phong hỏi: "Em đang bị làm sao vậy?"
Gần đây nhà bọn họ thường xuyên bị quấy rối, Khương Hải Phong còn tưởng rằng mẹ hắn lại nói cái gì, vội vàng nói: "Mẹ anh cũng chỉ là quá nhập tâm mà thôi, em đừng bận tâm làm gì"
Vợ Hải Phong ngẩng đầu, đột nhiên bật cười nói: "Là mẹ gọi điện nói xin lỗi em.....
Cô vừa ngân nga một bài hát vừa đi vào bếp.
Khương Hải Phong: "? ??"
Lúc này Khương Việt đã đáp xuống sân bay để về nhà, Hứa Đình lái xe nói: "Chị Việt à, chúng ta về nhà hay là trở về thôn....."
Khương Việt: "Bây giờ về nhà đi, chị đã khá lâu không về nhà rồi, em cũng nên về nhà nghỉ ngơi một chút đi."
Hứa Đình: "Được thôi ạ!"
Cô ấy lại hỏi tiếp: "Vậy chị có đi gặp Bảo Châu không? Không biết khi lên núi chúng ta có thể bắt gặp Bảo Châu bé nhỏ không, em có chút nhớ cô bé ấy.......
Dù chỉ tình cờ gặp nhau nhưng họ đều rất thích cô gái nhỏ nhắn xinh xắn và đáng yêu này.
Khương Việt bật cười ra tiếng: "Để xem có phải là duyên phận hay không Hứa Đình: "? ?? ?"
Khương Việt dựa vào cửa kính xe rồi cười nói.
Du hành thời gian!
Khương Việt không ngờ trên đời này lại có những chuyện viễn vông như vậy. Thực sự có du hành thời gian trên thế giới này!
Cô lái xe trở về nhà, cả người đều trong trạng thái mơ mơ màng màng, gia đình của Tiểu Bảo Châu đã về hết rồi, mà Khương Việt thì như hồn bay phách lạc, vẻ mặt cô thất thần, ngơ ngác cả ra. Cô chán nản sau đó im lặng đậu xe bên đường rồi ngả người vào ghế.
Khi mới bắt đầu biết được chuyện này, Khương Việt đã vô cùng hoảng hốt, tiếp theo là cô rất vui mừng và bây giờ...... mọi thứ đã trôi qua, cô ấy rơi vào trạng thái hoang mang sâu sắc.
Đó chính là du hành thời gian, cô đã đọc vô số tiểu thuyết du ký liên quan đến vấn đề này, nhưng giờ phút này thì cô vẫn còn hơi bàng hoàng.
Khương Việt hít sâu một hơi, cô cảm thấy ớn lạnh, à không, hình như cô muốn phát sốt lên rồi.
Tóm lại cảm giác này thực sự không thể giải thích được.
Trên thực tế cũng không dễ dàng gì để lý giải.
Tuy nhiên sau khi biết rằng gia đình chị Thích đang du hành thời gian, Khương Việt ngay lập tức hiểu rằng gia đình sẽ phải ít tiếp xúc với người khác hơn. Cho dù đó là Hứa Đình, Khương Lãng hoặc bất cứ ai khác thì cũng ít gặp hơn.
Vì họ đều coi cô ấy là một người bạn rất quan trọng nên Khương Việt phải đảm bảo an toàn cho họ.
Họ không phải là không thể liên lạc với mọi người, chỉ là không thể tiếp xúc, cô thấy họ thường xuyên qua lại cũng không phải là điều tốt.
Khương Việt nghiền ngẫm rồi xoa xoa đầu, cô vốn tưởng rằng mình vừa kết bạn được với cô bé đáng yêu nhưng không ngờ lại gặp phải chuyện động trời như vậy.
Có điều suy nghĩ cẩn thận một chút thì bọn họ từ lúc xuất hiện đã trông rất yếu ớt, bọn họ không có kiểu kỳ quái như trong tưởng tượng mà thôi.
Con người chính là như vậy, không nói ra thì sẽ không thể nào biết được, nhưng nếu như nói thì sẽ liền cảm thấy mọi thứ đều là sơ hở. Làm sao mà không phát hiện ra được? Khương Việt suy nghĩ một lúc liền khởi động lại xe sau đó lái xe trở về nhà.
Ba cô đã dạy cô từ khi còn nhỏ rằng phải có một trái tim chân thành và nhân hậu, vì vậy nếu Khương Việt không gặp Bảo Châu thì không sao, nhưng vì đã gặp rồi nên cô sẽ không bao giờ nói cho ai biết và khiến họ gặp rủi ro.
Cô chưa bao giờ nghi ngờ tính cách của ba mẹ mình nhưng cô sợ rằng họ sẽ sợ hãi khi cô nói ra, dù sao thì ông ấy cũng sẽ không tiếp nhận được điều này.
Khương Việt đậu xe vào ga ra sau đó mang những món đồ lưu niệm mua ở quê lên lầu. Dì Trương đang ở trên lầu, đi xuống thì tình cờ thấy Khương Việt, mỉm cười nói: "Khương Việt à cháu đã về rồi sao? Đây là..... ?"
Khương Việt: "Cháu đi nông thôn mua một ít gà địa phương"
Dì Trương gật đầu: "Con là một đứa con rất có hiếu"
Hiện tại Khương Việt là ngôi sao lớn, tuy rằng cả gia đình Khương Hải Phong suốt ngày phải thúc giục và chỉ bảo, nhưng trong lòng mọi người thì Khương Việt vẫn là đứa trẻ mà bọn họ một tay nuôi nấng lớn lên thành người.
Phim truyền hình cũng đã diễn xong, mọi thứ lại trở về như bình thường.
1043 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận