Tuy Bảo Nhạc cũng rất bị đè nén và khó chịu, nhưng bấy nhiêu đó cũng không thể ngăn cậu trêu chọc chị gái, hơn nữa cậu rất hiểu chị mình, cậu nói như vậy sẽ có thể kích thích ý chí chiến đấu của chị gái. Quả nhiên, Bảo Châu múa may nắm tay, nói: "Chị sẽ hành động nhanh thôi." Mấy người bọn họ đều nín khóc mỉm cười.
Chủ nhiệm Tiết nhìn qua gương chiếu hậu quan sát bọn họ, nói: "Phải rồi, ngày kia nếu cô Thích rời đi, tôi có thể qua đưa cô đi.
Thích Ngọc Tú kinh ngạc nhìn về phía chủ nhiệm Tiết, ngay sau đó nói: "Không cần đâu, cảm ơn ngài."
Tuy thoạt nhìn chủ nhiệm Tiết là người tốt nhưng Thích Ngọc Tú không muốn cứ mãi làm phiền người khác, như vậy không thích hợp.
Đúng lúc cũng tới chỗ ở rồi, cô ấy xuống xe, nói: "Ba mẹ tôi cảm ơn rất nhiều.
Chủ nhiệm Tiết: "Không cần khách sáo.
Thích Ngọc Tú bị Bảo Sơn thuyết phục nhận lấy căn nhà này cho nên đã dọn đến đây, tóm lại cô ấy không muốn làm phiền mấy chị em Chiêu Đệ nữa. Bọn họ vừa vào cửa đã thấy Thích Ngọc Linh ngồi ở trong sân rớt nước mắt.
Thích Ngọc Tú: "Chị bị làm sao vậy?"
Thích Ngọc Linh vội vàng vuốt mặt, nói: "Chị nghĩ đến Bảo Sơn, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu.
Bọn họ cũng chịu không nổi cảm giác này nên không tới đưa tiễn, nhưng trong lòng vô cùng khó chịu.
Trong lúc nhất thời, mấy người không nói gì với nhau, họ chỉ ngồi im lặng cùng nhau.
Bảo Châu lên tiếng trước: "Nếu ngày kia mẹ phải đi vậy hai ngày này cứ nhìn xem muốn mua cái gì thì mẹ mua mang về đi ạ. Thủ đô có bán rất nhiều đồ"
Vừa rồi là Bảo Nhạc an ủi Bảo Châu, hiện tại chính là Bảo Châu an ủi mọi người. Cô nói: "Mọi người vực dậy tinh thần đi, mấy ngày nay chúng ta còn có rất nhiều việc cần hoàn thành mà đúng không ạ? Làm sao có thể vì anh trai đi rồi mà đánh mất ý chí chiến đấu như thế này? Mẹ ơi, trước khi đi, mẹ giúp con coi qua chuyện ở công trường nhé! Còn có dì cả khó khăn lắm mọi người mới tới một chuyến không thể không đem cái gì về. Cháu nghe nói chị dâu thứ ba đang mang thai, đã vậy còn có mấy đứa nhỏ nữa...."
Quả nhiên, Bảo Châu nói như vậy khiến mọi người đều suy nghĩ tích cực hẳn lên, tất cả đều nói:
"Quả thật, đúng là còn không ít chuyện phải bận tâm kia mà Đừng nói là người khác, ngay cả bản thân Bảo Châu cũng trở nên nghiêm túc với công việc.
Thích Ngọc Tú nói: "Chúng ta đi rồi, con cũng phải trở về trường học mà ở, căn nhà này không có người, lâu lâu con phải đến đây, đừng để người khác lén chiếm dụng" Trước kia đã có chuyện như vậy xảy ra rồi. Bảo Châu lập tức gật đầu, nói: "Được rồi mẹ, cái này con biết mà.
Cô cũng rất thông minh, Bảo Châu nói: "Con nhớ rõ chị Chiêu Đệ từng nói, chủ nhà bên chỗ chị ấy lấy cớ nhà bọn họ đông người nên muốn tăng tiền thuê nhà, chị ấy lại do dự không biết có nên đổi chỗ ở hay không, trước kia lựa chọn chỗ đó là vì tiện lợi, dù sao thì chị ấy cũng còn phải đi học, nhưng cũng cần buôn bán. Không thể trọ ở trường nhưng bây giờ đã khác, chị Tưởng Đệ và 2 đứa em đã tới, chị ấy hoàn toàn có thể ở lại trường, chuyện hàng hóa cũng đã có Tưởng Đệ bọn họ giúp đỡ cho nên sớm một chút hay muộn một chút cũng không sao cả. Nếu chị ấy có suy nghĩ chuyển nhà, con nghĩ thử hỏi xem chị ấy có muốn thuê nhà của chúng ta hay không. Đối với chúng ta cũng tiện hơn một chút.
Thích Ngọc Tú hỏi: "Đều là thân thích nếu như cho thuê như vậy có phải không nên lắm không?"
Bảo Châu: "Có cái gì mà không nên ạ? Anh em ruột còn phải tính toán rõ ràng nữa kìa. Con cảm thấy không có gì là không tốt, con chủ động cho nên con sẽ lấy giá cho thuê rẻ, nhưng rẻ thì rẻ cũng không thể không cần tiền"
Điểm này Bảo Châu suy nghĩ rất rõ ràng. Vì cô sợ có người đến lén ở nhà nên mới nghĩ đến chuyện cho thuê. Nhưng cô không yên tâm cho người ngoài thuê nên mới liền nghĩ tới chị Chiêu Đệ.
Tuy nhiên Bảo Châu cũng không ép buộc người khác, nếu Chiêu Đệ cảm thấy thích hợp thì thuê, không thích hợp thì thôi.
Thật sự mọi chuyện cũng chưa có gì. Nhưng miễn phí là không có khả năng, bọn họ không có điều kiện đến mức làm như vậy.
Hơn nữa Bảo Châu tự nhận cũng có chút hiểu biết về Chiêu Đệ, nếu cho ở không, chắc chắn Chiêu Đệ cũng sẽ không đồng ý.
Chiêu Đệ tuyệt đối sẽ không chiếm đoạt lợi ích từ người khác, tính cách cô ấy rất hiếu thắng.
Bảo Châu: "Được rồi bây giờ mẹ đợi con hỏi chị ấy thử Cũng có đôi khi có những chuyện phải gọi là ý trời.
Châu nghĩ như vậy, Chiêu Đệ cũng suy nghĩ đến chuyện này, có thể nói bọn họ xem như cũng Bảo ăn ý với nhau.
Chiêu Đệ thích Bảo Châu là người trong sáng như vậy, có cái gì thì nói rõ ràng rành mạch, đôi khi nói đến tình cảm ngược lại sẽ khiến người ta cảm thấy bận lòng, chi bằng cứ trực tiếp nói đến tiền cho mau lę.
Hai bên rất nhanh đã thỏa thuận xong, chuyện này đương nhiên cũng phải nói với Lý Kiến Kỳ, Lý Kiến Kỳ cũng thương lượng thuê một gian phòng, mọi người cũng rất vui mừng.
Như vậy cũng coi như là giúp Chiêu Đệ và Lý Kiến Kỳ giải quyết cái chuyện 'lửa sém lông mày kia. 1068 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận