Chiêu Đệ không thường xuyên trở về, nhưng lại thường xuyên nhờ Bảo Châu mang đồ về, cho nên giữa bọn họ cũng có sự hiểu biết.
Vọng Đệ vội chạy tới, gọi cách khách sáo: "Chị họ Bảo Châu.
Bảo Châu lén lút như kẻ trộm đưa cái túi giấy cho cô ấy, nói: "Chiêu Đệ cho các em, ăn xong rồi hẵng về nhà.
Vọng Đệ vội gật đầu, nói: "Em biết rồi, cảm ơn chị"
Bảo Châu nhìn mấy bé gái nuốt nước miếng, nói: "Mau chạy nhanh đi Vọng Đệ gật đầu, vội ôm bánh hạch đào rồi kéo theo hai đứa em gái tìm một nơi cản gió, bọn họ đều không phải trẻ con, nhưng vẫn thèm mà không ngừng nuốt nước miếng. Muội Tuyệt nhỏ nhất nên vô cùng chờ mong: "Chị ba mau mau mau lên nào.
Ba người lập tức mở ra ăn: "Wow, sao lại có thể ngon như vậy!"
"Thật sự rất ngon!"
Nếu là kiếp trước, mấy chị em bọn họ đều sợ hãi rụt rè, tính cách chịu thương chịu khó như con bò già, nhưng kiếp này bởi vì Chiêu Đệ trọng sinh, tính cách của bọn họ cũng kiên cường cứng cỏi hơn không ít.
Cũng không một lòng nghĩ cho em trai như kiếp trước, ngược lại đã có suy nghĩ của riêng mình.
"Chị cả thật là tốt bụng"
"Chị cả cũng không dễ dàng gì?
Mấy người bọn họ đều biết, chị cả cũng không muốn ở trong thành kiếm tiền, Vọng Đệ thấp giọng:
"Sau này chúng ta cũng có thể giống như chị cả.
"Đồng ý!"
Bảo Châu không biết bọn họ ăn cái gì và nói cái gì, cô đi theo Bảo Sơn về nhà, nhìn thấy em trai mình ngồi kê chân ở nhà nghe radio, từ lúc không thể qua bên kia, máy tính bảng của bọn họ không sử dụng được nữa.
Bởi vì bọn họ không có chỗ sạc pin.
Hiện tại đã không có điện, thật ra bọn họ còn có mấy cục sạc để dùng, nhưng vấn đề bây giờ là cục sạc cũng không có chỗ nạp điện. Công xã thật ra có điện nhưng cũng chỉ dùng để mở điện đèn mà thôi.
Muốn nạp điện thì vẫn không tìm được chỗ thích hợp.
Cho nên tạm thời chỉ có thể như vậy. Nhưng radio vẫn có thể dùng, vì thế radio trở thành niềm vui duy nhất.
"Hay thật nha, Điền Bảo Nhạc này, chúng ta cực khổ chạy về nhà, em lại nhàn hạ ở nhà như thế. Lời này của Bảo Châu chính là trêu chọc, Bảo Nhạc kêu: "Em cũng mới nghỉ được một ngày.
Bảo Châu: "Hả? Không đúng! Sao các em cũng nghỉ muộn như vậy?"
Vì sao ư?
Vậy phải nói từ lời đồn đãi gần đây.
Chính là lời đồn đãi sang năm có khả năng khôi phục thi đại học, tuy chỉ mới là đồn đãi, nhưng cũng đủ khiến mọi người nháo nhào cả lên, giống như mấy học sinh trọ ở trường cấp ba của Bảo Châu, cho nên có thể nói là biết tương đối trễ. Người khác đặc biệt là những người liên quan đến ngành sản xuất, có không ít người đều đã biết.
Cho nên, năm nay bọn họ nghỉ tương đối trễ một chút, bởi vì giáo viên hy vọng bọn họ có thể học được nhiều thứ hơn.
Thật giống như một cục diện đáng buồn, đột nhiên lại bị ném vào một món đồ quý giá chói lọi, mỗi người đều muốn vớt. Cách hình dung này có phần dung tục, nhưng chuyện lại chính là như vậy. Bảo Nhạc: "Giáo viên của bọn em đều nói, cấp ba chưa chắc có thể kịp, nhưng bọn em nhất định là có thể kịp ngày khôi phục thi đại học, cho nên bây giờ bọn em phải nỗ lực"
Cậu nhóc chỉ chỉ vào quầng thâm mắt của mình, nói: "Giáo viên của bọn em đột nhiên bắt đầu giao bài tập, mấy ngày trước em còn gặp phải kỳ thi cuối kỳ, lại còn phải làm một lượng bài tập lớn, chị xem quầng thâm mắt của em nè"
Bảo Châu: "Đúng là thảm quá.
Cô an ủi nhưng lại không thành tâm, giọng điệu chỉ là nói cho có lệ.
Bảo Nhạc: "Chị, chị..."
Bảo Sơn thấy bọn họ như vậy, cười nói: "Em cũng không khác mấy đâu, để Bảo Châu nghỉ ngơi một lát đi"
Mấy anh em kêu hét ầm ĩ, Thích Ngọc Tú chuẩn bị muốn mua đồ tết, năm ngoái nhà bọn họ có thể đi sang bên kia mua đồ tết, bây giờ thì không được nữa rồi, thật là cảm thấy mất mát không ít. Nhưng tuy là như thế, Thích Ngọc Tú cũng cố gắng chuẩn bị phong phú một chút, không thể để vào năm đầu tiên không đi bên kia mà năm mới quá sơ sài, nếu không mấy đứa nhỏ không phải sẽ rất khó chịu hay sao?
859 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận