Hắn sớm đã ngửi thấy mùi đồ ăn ngon rồi, ngửi thấy rồi! !!
Bộ dạng giống như một kẻ đang thèm thuồng.
Bảo Sơn cố né ra, hắn lại ôm chặt lấy, nói: "Đừng đi mà! Cậu đừng đi Bảo Sơn:
Mấy người đi ngang qua đều chỉ chỉ trỏ trỏ, đúng là xui xẻo thật!
Anh nói: "Cậu mau buông ra để tớ đi lấy cho cậu một cái.
Lớp trưởng: "A, vậy thì tốt quá!"
Bảo Sơn nghiêm túc nhìn hắn: "Chỉ một cái thôi đó nha."
Lớp trưởng gật đầu lia lịa.
Nếu là người khác thì hắn đã bỏ qua, bây giờ lương thực rất khan hiếm, điều kiện nhà hắn cũng không tệ, sao lại muốn ăn của người khác cơ chứ. Nhưng Điền Bảo Sơn là ngoại lệ, hắn hoàn toàn có thể nhìn ra được. Tuy nhà Bảo Sơn ở nông thôn nhưng điều kiện hẳn cũng không kém.
Điều quan trọng nhất chính là đồ ăn nhà Bảo Sơn rất ngon!
Hắn đã từng ăn ké một hai lần nên biết rõ! Đồ ăn quá là ngon. Thế cho nên hắn bây giờ đều không biết xấu hổ là gì.
Đương nhiên hắn mang đồ ăn cũng không chia cho người khác, nhưng nhất định sẽ chia một ít cho Bảo Sơn, đây chính là nguyên nhân.
Rất mau Bảo Sơn quay lại, nói: "Đây nè mau cầm lấy đi?
Anh nói: "Tớ như vậy đã đủ thành ý chưa?"
Anh cầm ra ngoài hai cái.
Lớp trưởng: "Đủ đủ đủ, cậu là đủ thành ý nhất"
Thấy Bảo Sơn trợn mắt rời đi, hắn cảm thán: "Cái tính cách này thật là không giống ai."
Hắn cũng mặc kệ bên ngoài gió to lạnh buốt, cắn một ngụm: "Ơn giời! Cái gì vậy nè! !!"
Sau đó còn hút sột soạt.
Cái bánh bao này tuy rất nhỏ, nhưng bên trong toàn là thịt, còn có nước canh nồng đậm, hắn cảm thấy nếu lấy nước canh này chan ăn cũng rất ngon.
Ô ô ô, sao có thể ngon như vậy chứ.
Nhà hắn có người họ hàng làm đầu bếp ở tiệm cơm quốc dân, nấu ăn còn không ngon bằng mẹ của Điền Bảo Sơn, mặc dù đồ ăn nhà hắn làm cũng tương đối tinh tế.
"Cái gì?" Bảo Sơn nhìn người trước mặt, cho rằng mình đã nghe lầm, lớp trưởng là người đã làmanh hốt hoảng như vậy, hắn chỉ tay: "Một lần, một lần thôi được không?"
Nguyên nhân chính là lớp trưởng muốn mời Thích Ngọc Tú giúp nhà hắn làm bánh bao nhỏ một lân.
Bảo Sơn cự tuyệt: "Không được đâu"
Anh nói: "Mẹ tớ cũng không phải là đầu bếp"
"Chúng ta có còn là anh em tốt không? Cậu yên tâm, tớ không để mẹ cậu làm nhiều việc......"
"Đã bảo là không được mà.
"Nếu mẹ cậu giúp đỡ, tớ sẽ mời cả nhà cậu ăn cơm...
"Vẫn là không được đâu.
Một vạn câu 'không được được thốt ra.
Lớp trưởng cười khổ: "Anh Bảo Sơn à!"
Sau đó lại nhìn Điền Bảo Châu: "Em gái Bảo Châu......
Bảo Châu phụt cười, nói: "Cậu hành xử nghiêm túc chút đi.
"Tớ rất muốn ăn."
Bị người này càn quấy nhưng Bảo Sơn và Bảo Châu vẫn kiên quyết không đồng ý, bọn họ không muốn mę làm thêm việc, nhưng Thích Ngọc Tú sau khi nghe nói chuyện này, trầm mặc một lát rồi cũng đồng ý, tuy nhiên cô ấy cũng nói: "Chỉ một lần thôi đó.
Thật ra cô ấy cũng không muốn cái gì từ người ta, nhưng dù sao cũng là bạn cùng phòng với Bảo Sơn hơn hai năm, ngày thường cũng thường hay qua lại với Bảo Sơn, nếu đã như vậy thì cô ấy giúp một chút cũng không sao cả.
Mấy đứa trẻ này vì thi đại học đã quá vất vả rồi nên cần được ăn ngon một chút.
Lớp trưởng là Chu Học Ninh, Chu Học Ninh bây giờ đã về nhà ở, hắn đã sớm nói trong nhà tiếp đón chu đáo, Thích Ngọc Tú đến một mình thì gặp mẹ Chu, thật ra mẹ Chu cũng xấu hổ, không thể nào ngờ được con của mình có thể làm ra chuyện thế này.
Này...... Mời người ta tới nhà nấu cơm giúp, đây là chuyện mà con người có thể làm sao?
Nhưng thấy con trai kiên trì như vậy thì người làm mẹ đành phải nhịn.
Thật ra vốn dĩ mẹ Chu có cùng một ấn tượng đối với dân quê, nhưng mà cô ấy cũng hiểu được anh em nhà họ Điền đều có thành tích rất giỏi, cho nên mặc kệ trong lòng nghĩ như thế nào, trên mặt vẫn tỏ ra khách khí. Người ta rõ ràng là có tiền đồ rộng mở, cô ấy có thể làm gì được chứ?
Với lại bọn họ ở trường học còn tổ chức học nhóm, cô ấy cũng biết được nên trong lòng cũng thầm cảm ơn, bởi vậy vẫn có thiện cảm đối với Thích Ngọc Tú.
1051 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận