Bảo Châu lắng tai nghe.
Bảo Sơn cũng không ngập ngừng lâu, trước nay anh đều không phải người hay giấu diếm cho nên anh giải thích trước: "Sức khỏe của ông nội anh xảy ra vấn đề, hơn nữa nhà họ Lôi cũng xảy ra vấn đề lớn, liên lụy anh lúc ấy không đi được."
Bảo Châu lập tức hỏi: "Vậy ông Lôi không sao chứ?"
Bảo Sơn: "Ông cũng khá ổn rồi, chỉ là tinh thần không còn được như trước kia.
Anh tiếp tục nói: "Lần này anh trở về là từ Hong Kong đến đây. Chú hai và chú ba của anh liên thủ với nhà chồng của cô anh để ăn cây táo, rào cây sung, khiến cho ông nội tức giận và đột nhiên trúng gió, suýt chút nữa là ông đi rồi. Nhưng cũng may là cuối cùng đã cứu được. Ông nội anh có ý chí rất kiên cường, nhưng rồi ông cũng hòa hoãn, ông bắt đầu phân chia sản nghiệp, chia cho anh phần sản nghiệp ở Hong Kong. Hiện tại anh đã đưa ông nội đến định cư ở Hong Kong. Có khả năng thời gian đầu anh tạm thời không thể trở về đây luôn, nhưng mà......"
Anh nhìn Bảo Châu, vô cùng nghiêm túc: "Nhưng may mắn là không còn cách biệt xa xôi như trước, hiện tại chính sách cũng thoáng hơn trước kia nhiều, anh sẽ thường xuyên qua lại giữa hai nơi."
Lúc này Bảo Châu mới hiểu hết được những gì anh nói, cô hơi nhíu mày, tuy không biết vấn đề nhà họ Lôi mà anh đang nói là gì, nhưng chỉ cần nghĩ thôi cũng biết mọi chuyện nhất định không đơn giản chút nào. Cô nhìn Bảo Sơn, nói: "Vậy lần này anh về đây....."
Bảo Sơn: "Anh tìm chủ nhiệm Tiết, em còn nhớ chủ nhiệm Tiết không? Anh tìm ông ấy để hỏi thăm về tình hình của mọi người, sau đó biết được mẹ ở Thẩm Quyến nên anh trực tiếp qua đó luôn.
Anh cười nói: "Lúc mẹ nhìn thấy anh còn rất khiếp sợ"
Bảo Sơn nghĩ đến cảnh tượng mẹ anh trợn mắt há hốc mồm, nhịn không được mà cười dữ dội hơn, nói: "Lúc ấy mẹ còn nói lắp, mẹ cho rằng bản thân mình đang nằm mơ. Cảnh tượng ngay lúc đó thật sự rất buồn cười"
Thích Ngọc Tú vừa trở về đã lập tức sửa sang lại đồ đạc nên không tham dự vào cuộc trò chuyện của bọn họ.
Cô không biết hai người đang ở sau lưng nói về mình.
Bảo Châu lẩm bẩm: "Mẹ cũng không nói trước là có anh cùng về chung"
Bảo Sơn: "Anh muốn cho em một bất ngờ mà nên mới bảo mẹ không nói cho em biết. Anh nhìn Bảo Châu, đã bốn năm không gặp, anh đối với Bảo Châu không hề có cảm giác xa cách chút nào, cô vẫn như ngày trước, ngay cả diện mạo cũng không có thay đổi, rõ ràng thời gian bốn năm giống như không lưu lại chút dấu vết gì trên người cô, nhưng thật ra anh...... Anh sờ lên mặt mình, nói: "Có phải anh đã già đi rất nhiều rồi đúng không?"
Bảo Châu sửng sốt, cô thấy anh thật xa cách.
Bảo Sơn nhìn cô, nghiêm túc hỏi: "Có phải trông anh đã già rồi không?"
Bảo Châu lắc đầu: "Không có đâu mà"
Tạm dừng một chút, bổ sung thêm: "Thoạt nhìn có chút nghiêm túc có chút hung dữ, nhưng vẫn là anh.
Bảo Sơn nhướng mày, Bảo Châu lập tức nói: "Đó thấy không, làm như vậy trông rất giống anh"
Cô khẽ bật cười. Bảo Sơn mỉm cười hỏi: "Chỗ nào giống anh? Anh rất thích nhướng mày sao?"
Bảo Châu gật đầu: "Đúng vậy, mỗi lần anh nghi ngờ điều gì hoặc là không tán đồng với chuyện gì đó, anh đều sẽ nhướng mày"
Bảo Sơn: "Nhưng anh không nghi ngờ em.
Bảo Châu à một tiếng thật dài, Bảo Sơn nhìn cô, cười nói: "Em vẫn giống như trước kia, giống y như đúc, em không thay đổi tí nào."
Bảo Châu hừ một tiếng thật mạnh, Bảo Sơn cười lớn hơn nữa: "Như thế này cũng rất giống em.
Bảo Châu vi diệu: "Bây giờ là lúc để anh chọc ghẹo em sao?"
"Không phải màn Anh nhìn Bảo Châu, thấp giọng: "Anh không có ý đó, anh chỉ muốn chúng ta không còn xa cách nữa thôi"
Anh không thích Bảo Châu có chút xa cách với anh, anh thích Bảo Châu hoạt bát giống như trước kia, thấy bếp lò đã cháy, anh nói: "Ngày thường em cũng tự bật bếp lò khi về nhà sao?"
Bảo Châu: "Đúng vậy, có khi là em, có khi là Bảo Nhạc, hai đứa em ai rảnh thì sẽ làm. Bảo Sơn: "Thằng bé này sao muộn như vậy rồi còn chưa về nữa?"
Bảo Châu nói: "Thằng bé rất bận, may mắn là có Bảo Nhạc giúp em, nếu em cứ trông cậy vào anh thì xong đời rồi"
Lúc trước còn nói với cô cùng nhau mở trường luyện thi, kết quả thì sao chứ! Đúng là người không đáng tin cậy, nói cho đã rồi người cũng đi mất tiêu.
Mấy năm nay cô vẫn luôn tất bật với công việc, tuy cô cũng không có ý gì, nhưng suy nghĩ một chút thì vẫn cảm thấy con người này không đáng tin một chút nào mà!
Bảo Sơn nghe Bảo Châu luôn miệng oán giận, mặc dù bị cô oán giận nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy ít ra cô còn nghĩ tới anh nên mới oán giận như thế.
Anh mỉm cười, tiếp tục lắng nghe cô trách móc.
Bảo Châu liếc anh, nói: "Vậy mấy năm nay anh ở nước ngoài đã làm được những gì rồi? Chúng ta so thử một lần đi nào"
Thiếu nữ hiếu thắng thường ngày đã quay trở lại rồi đây.
"Anh!"
989 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận