Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 578: Chương 578

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Phải biết rằng đó chính là một cuộc thi đấu cấp tỉnh.
Bọn họ là một trường cấp ba ở huyện được xem như không có tài nguyên giáo dục phong phú, ấy thế mà lại có kết quả như vậy, thật khiến người khác khiếp sợ.
Mà Bảo Châu tham gia thi đấu cấp thành phố và cấp tỉnh cũng nhận được "tiền nhuận bút".
Đúng vậy là tiền nhuận bút.
Tuy đây là thi đấu, nhưng tỉnh sẽ đem bản thảo lần này chỉnh sửa lại rồi xuất bản, dự định làm thành sách văn, hai bài văn của Bảo Châu đều được chọn, cô nhận được tiền nhuận bút là 20 đồng tiền.
Người cũng nhận được tiền nhuận bút là 20 đồng tiền, còn có anh trai cô Điền Bảo Sơn.
Tuy Bảo Sơn và Bảo Châu là hai anh em, nhưng thật ra thiên phú của bọn họ khác nhau, Bảo Châu giỏi về khoa học xã hội, còn Bảo Sơn thì ngược lại, anh giỏi về khoa học tự nhiên. Tuy nhiên bởi vì giáo dục hiện tại cũng không quá chuyên sâu, cho nên hai người đều không biểu hiện rõ tố chất thiên phú của mình. Ngược lại là thoạt nhìn thành tích các kỳ thi đều có vẻ ổn định. Nhưng vào những kỳ thi có tính chất đặc biệt thì sẽ biểu hiện rất rõ ràng, gần như kỳ thi về khoa học xã hội nào, Bảo Châu cũng đều có thể lấy được giải nhất. Mà ngược lại là khoa học tự nhiên thì Bảo Sơn sẽ giành được giải nhất.
Tuy bọn họ tương đối không am hiểu, nhưng cũng không phải không thể lấy được phần thưởng.
Ví dụ như thi đấu viết văn, Bảo Sơn cũng giành được hạng hai, còn kỳ thi vật lý toàn tỉnh, Bảo Châu cũng lấy được hạng hai.
Hai người tuy là anh em tương thân tương ái, nhưng cũng ganh đua, chỉ cần có thể bọn họ đều nỗ lực so tài. Mà...... vốn dĩ mọi người cho rằng thi viết văn chỉ là một cuộc thi đấu, nhưng lại không nghĩ đến, căn bản không phải là như thế.
Thi đấu đã làm thay đổi rất nhiều.
Ví dụ như giáo dục lập tức được coi trọng hơn.
Lúc này vào một ngày mùa hạ, Bảo Châu cũng đã lên năm cuối cấp ba, vào mùa thu năm ấy, có một vị lãnh đạo vĩ đại đã qua đời. Còn không đợi mọi người hết bi thương, đã truyền đến một loạt chuyện vui, tập đoàn nào đó đã tan rã.
Bọn họ bị chứng minh là đã sai lầm là không đúng.
Trong lúc nhất thời rất nhiều thứ đều khác đi.
Thu đông năm ấy đại đa số người buồn vui lẫn lộn, cái huyện nhỏ bé của bọn họ đã chịu ảnh hưởng rất lớn. Đừng nói là cả huyện, ngay cả đại đội Được Mùa, mọi người đều cảm nhận được sự khác biệt thật lớn. Là học sinh, Bảo Châu bọn họ thật sự không cảm nhận được sâu sắc như những người khác, dù sao thì mỗi ngày bọn họ đều phải đi học, cũng rất ít khi ra ngoài đi dạo. Nhưng chỉ cần nhìn diện mạo và tinh thần của các giáo viên cũng sẽ biết hết thảy đều không giống nhau. Một năm trôi qua, đến kỳ nghỉ đông, Bảo Sơn và Bảo Châu lại có được thành tích tốt.
Chuẩn bị đến kỳ nghỉ đông, mọi người thu dọn đồ đạc về nhà, Chiêu Đệ cảm thán: "Một năm trôi qua nhanh thật"
Một năm nữa lại trôi qua, không ngờ đã đến năm 76, sang năm, chính là năm thứ nhất khôi phục thi đại học. Nghĩ đến đây cô ấy cười nhạt cũng có chút sốt ruột. Cô ấy thật sự rất sợ mình sẽ thi không đậu, tuy cô ấy cảm thấy mình có thể, nhưng mặc dù đã nỗ lực, cô ấy cũng có nhiều việc phải phân tâm, thật ra chỉ có thể xem như một người có trình độ trung bình.
"Sao vậy chị? Có chuyện gì sao ạ?" Bảo Châu lên tiếng hỏi.
Chiêu Đệ: "Chị đang suy nghĩ về chuyện học hành"
Bảo Châu kinh ngạc: "Đều đã thi xong rồi, thành tích cũng có rồi, bây giờ chị suy nghĩ thì có ích lợi gì, thời gian nghỉ đông cũng khá dài, về nhà rồi lại nói"
Dừng lại một chút, cô nhỏ giọng hỏi: "Chị có đi về nhà cùng em không?" Chiêu Đệ bình tĩnh nói: "Chị không đi cùng em, chị đợi đến mấy ngày cuối năm rồi mới về"
Cô ấy biết mấy hành động nhỏ nhặt của mình không thể giấu được cô gái khôn khéo như Bảo Châu, cô ấy nói thẳng: "Chị dự định tranh thủ dịp nghỉ đông để kiếm chút tiền, chị không thể cứ trông cậy hết vào gia đình, em cũng biết bọn họ là người thế nào mà, chị phải tự mình chuẩn bị thêm chút tiền"
836 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận