Nhưng cho dù là chồng hay là con thì cũng chỉ khiến cô ấy thêm đau lòng, kiếp này cô không có ý định kết hôn, càng sẽ không muốn sinh con.
Bảo Châu: "Không kết hôn cũng không có nghĩa là không thể yêu đương, với lại đâu có ai quy định yêu đương thì nhất định phải kết hôn đâu ạ."
Chiêu Đệ sửng sốt một chút, ngay sau đó gật đầu: "Em nói cũng có lý.
Hai chị em họ ngồi cùng nhau, Chiêu Đệ nhỏ giọng nói: "Đưa chị đi ra ngoài một chút được không?"
Bảo Châu: "Được chứ, chị đợi em mặc cái áo bông"
Cô sợ lạnh, Bảo Châu cảm thấy mình đúng là làm ra dáng thiếu nữ, vừa sợ lạnh lại vừa sợ nóng nhưng quý trọng bản thân là tốt nhất. Cô mặc quần áo xong rồi cùng Chiêu Đệ ra sân tản bộ, Chiêu Đệ nói: "Có thể là do chị đã làm sai?
Bảo Châu: "Tại sao ạ?" Chiêu Đệ: "Chị muốn chăm sóc tốt cho mấy đứa Tưởng Đệ, nhưng ngược lại đã làm cho tụi nhỏ có một loại ảo giác, chị phải trả giá cũng là đương nhiên Bảo Châu nghiêng mắt nhìn Chiêu Đệ, hỏi: "Bọn họ vong ơn bội nghĩa sao ạ?" Chiêu Đệ lắc đầu, ngay sau đó lại thở dài: "Vọng Đệ...... Nó tìm được cho mình một đối tượng, nó muốn chị sắp xếp cho người ta làm lãnh đạo ở nhà máy. Chị biết người đó trong tâm là chỉ vì tiền nên đã từ chối nó. Không ngờ Vọng Đệ bị người đàn ông đó xúi giục, nó cảm thấy một người phụ nữ như chị có nhiều tiền như vậy cũng vô dụng mà thôi. Hơn nữa, mấy năm nay cũng là nhờ có mấy đứa nó giúp đỡ chị, nó bảo em cũng không đòi hỏi nhiều nên chỉ muốn phân chia một phần tư."
Bảo Châu nhíu mày, nói: "Như thế này thật là quá ngu xuẩn, chị sẽ không để người đó tùy ý muốn làm gì thì làm đúng chứ?"
Chiêu Đệ cười khổ: "Đúng vậy, chị sẽ tìm người giáo huấn cho hắn một trận, dù sao cũng chỉ là một trò hề, chị cũng không để tâm làm gì, cái chị buồn là trái tim băng giá của em chị. Lần này đưa nó tới đây cũng là hy vọng thay đổi hoàn cảnh có thể giúp nó giải sầu, cũng là để đầu óc nó được thông suốt hơn một chút"
"Nếu bây giờ nhận ra được thì cũng không muộn. Vậy còn Tưởng Đệ và Muội Tuyệt thì sao ạ?"
Chiêu Đệ chần chờ một chút, nói: "Chị biết Tưởng Đệ thích Lý Kiến Kỳ, nó chưa từng mở miệng nói với chị, nhưng chị là chị gái của nó làm sao có thể không biết được? Nó biết tâm tư của chị cho nên không mở miệng nói với chị, nhưng trong lòng chị rất khó chịu. Như vậy xem ra chỉ có Muội Tuyệt là ít phải lo lắng nhất, tuy nhiên thì mọi việc nó đều ỷ lại chị, bản thân không có chủ kiến gì cả.
Vậy nên chị mới nghĩ, mấy năm nay chị hao tâm tổn sức vì bọn nó có phải là do chị đã làm sai rồi không? Ý chị không phải là chị giúp bọn nhỏ làm việc sai trái, mà là mọi chuyện chị đều thay bọn chúng quyết định cả, vì ba đứa mà che mưa chắn gió, không dám để cho đứa nào phải chịu một chút cực khổ, có phải chị đã làm sai rồi không?"
Những lời như vậy, Chiêu Đệ không biết nên nói với ai, bác cả dù sao cũng là trưởng bối, không thể có cùng suy nghĩ với cô ấy, khó lắm mới gặp được Bảo Châu cho nên không thể không nói ra.
"Chị thật sự rất hâm mộ em, hâm mộ em và Bảo Nhạc có thể ở chung với nhau. Chị sống nhiều năm như vậy nhưng chưa từng thấy con trai nhà nào tốt như Bảo Nhạc.
Cô ấy đã thấy rất nhiều thằng em trai tranh đoạt với chị gái. Càng thấy nhiều người làm cha mẹ mà trọng nam khinh nữ.
Bảo Nhạc xem như cũng là một đứa con trai tốt bụng.
Cô ấy biết Bảo Châu chính là Bảo Châu, Bảo Nhạc căn bản không muốn bất cứ thứ gì của chị gái, bởi vì bản thân cậu cũng có thể làm được. Đây mới là nguyên nhân thật sự khiến cô ấy cảm thấy Bảo Nhạc được giáo dục rất tốt.
Cậu có năng lực đồng thời cũng rất quyết đoán.
Thật ra Chiêu Đệ không hề để bụng đến vấn đề tiền bạc, cô ấy không để bụng chuyện chia tiền cho Vọng Đệ, nhưng cô không muốn phải sử dụng phương thức này, trong lúc đó cô sẽ cảm thấy những thứ bản thân toàn tâm toàn ý gầy dựng trong nhiều năm như vậy bỗng dưng tan thành mây khói. Chính vì như vậy nên cô mới thật sự khó chịu.
Bảo Châu bật cười: "Bởi vì bọn em và những người nhà khác không giống nhau, bọn em là nâng đỡ nhau cùng lớn lên Cô nghiêm túc: "Chị Chiêu Đệ, chị có thể nói chuyện với bọn họ giống như nói chuyện với em. Đương nhiên hoàn toàn chỉ là nói chuyện chứ đừng dạy dỗ. Có lẽ sau khi nói xong chị sẽ phát hiện ra có lẽ bọn họ cũng đều biết những gì chị phải trả giá, có lẽ bọn họ cũng biết là bọn họ nhất thời làm sai. Cho dù là không biết cũng không sao, bây giờ sửa vẫn còn kịp mà. Không thể sửa cho đúng thì để bọn họ chịu trách nhiệm, bọn họ cũng không còn là con nít lên ba nữa, bây giờ đã có thể chịu trách nhiệm vì những chuyện mình làm.
1004 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận