Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 666: Chương 666

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Anh đóng cửa lại, thở phào nhẹ nhõm, xoay người đi đến toilet.
Trong lúc này, có một ông lão ở đối diện đi tới, trông dáng vẻ khoảng chừng 50 - 60 tuổi, mặc một bộ quần áo ngay ngắn chỉnh tề, trong tay cầm một cây quải trượng, đi theo bên cạnh ông có 4 người, 2 người nước ngoài khỏe mạnh, còn có 1 người trẻ tuổi mặc áo sơ mi trắng và 1 người đàn ông trung niên mang kính.
Nói thật ra mấy người này đi cùng với nhau làm cho người đi ngang qua cũng phải quay đầu lại nhìn, tỉ lệ họ quay đầu nhìn là tuyệt đối, ai nhìn qua cũng đều phải kêu bạn bè đến nhìn thử.
Dù sao thì thời buổi này có rất ít người nước ngoài, đặc biệt lại còn cao 1m9, quần áo chỉnh tề, cơ bắp cuồn cuộn.
Hai người kia thật sự quá thu hút sự chú ý của mọi người.
Ngoài bọn họ ra, ông lão đi đằng trước bọn họ cũng mặc quần áo hình như không phải đồ bản địa. Bảo Sơn chỉ liếc mắt nhìn một cái, không quá chú ý đến họ, tuy mấy người này rất đặc biệt nhưng cũng không đến mức khoa trương.
Rốt cuộc anh cũng là người "trải đời" nhiều rồi.
Chẳng qua, Bảo Sơn không có phản ứng gì, nhưng không có nghĩa là người khác cũng không có phản ứng, ông lão đối diện nhìn thấy Bảo Sơn, đột nhiên cứng người rồi thất thanh kêu to: "Ý Nhiền!"
Đoàn người đi theo ông lão, tất cả đồng loạt nhìn anh, Bảo Sơn: "? ??"
Sau đó anh lập tức phản ứng lại, anh dừng bước, giữ khoảng cách, anh điềm đạm lên tiếng: "Các người nhận nhầm người rồi, tôi không phải giáo thụ Lôi.
Có rất nhiều người nhận nhầm anh rồi, có điều này Bảo Châu không biết, sự thật là phòng ngủ nam sinh bọn họ rất xui xẻo vì thường xuyên bị người khác vây quanh để nhìn anh.
Ai bảo ảnh chụp giáo thụ Lôi lại được treo ở trong trường học chứ.
Mọi người đều tò mò rốt cuộc là giống đến cỡ nào.
Bản thân Bảo Sơn cũng nhận thấy, vừa nhìn thoáng qua thì thật sự giống, nhưng nhìn kỹ lại cũng có rất nhiều điểm không giống.
Tuy nhiên anh đã quen với việc bị người khác nhận nhầm, giải thích một câu rồi trực tiếp đi vào WC.
Anh rất bình tĩnh, chỉ là có người lại không thể bình tĩnh, sắc mặt ông lão trở nên trắng bệch, ông nhìn chằm chằm Bảo Sơn đã đóng cửa WC, khóe miệng mấp máy: "Ý Nhiên, sao lại có người lớn lên giống y đúc Ý Nhiên như vậy?"
Người đàn ông trung niên đeo kính đi cùng lập tức lên tiếng: "Ông Lôi, ngài đừng gấp, đợi lát nữa tôi sẽ thử nói chuyện với cậu ấy. Ngài yên tâm, nếu cậu ấy và em trai ngài có quan hệ thì cũng không có gì là sai, tôi thấy cậu ấy đã tập thành thói quen, dường như biết mình và Lôi tiên sinh giống nhau. Chi bằng ngài về trước nghỉ ngơi đi, chỗ này cứ để tôi sắp xếp người đến đợi cậu ấy.
Ông lão lắc đầu, không hề nhúc nhích, căn bản không chịu rời đi.
Người đàn ông trung niên khuyên: "Ông Lôi..."
Lúc này Bảo Sơn từ trong WC đi ra, anh vừa mở cửa, đã nhìn thấy 5 người ngồi xổm trước cửa WC, anh do dự một chút, gật đầu ra hiệu là mình muốn đi. Chỉ là anh còn chưa kịp đi đã bị gọi lại.
"Đồng chí à, chúng tôi là người ở ban ngoại giao, đây là giấy chứng nhận của tôi. Người đàn ông trung niên đeo kính lập tức đưa giấy chứng nhận của mình cho anh, Bảo Sơn mở ra nhìn, trên đó viết: Phòng làm việc đối ngoại thủ đô...... Chủ nhiệm khoa chiêu thương: Tiết Kỳ.
Bảo Sơn xem xong rồi, trả giấy chứng nhận lại, nói: "Chào ngài, tôi là học sinh Bắc Đại, tôi tên Điền Bảo Sơn. Tôi nghĩ chắc là mọi người nhận nhầm tôi là giáo thụ Lôi Ý Nhiên, nhưng thật xin lỗi, chúng tôi không phải cùng một người, càng không có quan hệ gì. Tôi không phải người thủ đô, tôi là người Cát Tỉnh"
Bảo Sơn không phải một người giỏi ăn nói nhưng cũng biết lúc này cần nói rõ ràng, tất nhiên không nên để mọi chuyện đi quá xa.
Hiện tại phiền phức một chút thì sau này sẽ bớt việc.
Chỉ là nghe anh nói anh là người Cát Tỉnh, ngược lại ông lão càng kích động đến nỗi quăng luôn cây gậy, bắt lấy anh, hỏi: "Cậu nói cậu là người ở đâu?"
Bảo Sơn nhíu mày, cúi đầu nhìn cái tay đang bắt lấy tay mình, ông lão vẫn không chịu buông ra, ngược lại một cái tay khác cũng bắt lấy cánh tay anh, nói: "Cậu là người ở đâu?"
Bảo Sơn: "Cát Tỉnh, tôi là người Cát Tỉnh"
"Cậu có biết Quản Du Uyển không?"
Bảo Sơn lắc đầu: "Tôi thật sự không quen biết.
Anh đưa tay mình đặt lên tay ông lão, nói: "Ngài thật sự nhận nhầm người rồi"
Anh dùng sức kéo tay ông lão ra. Chỉ có điều sức lực của ông lão cũng không phải dạng vừa: "Vậy cha mẹ cậu đâu? Cha mẹ cậu đều ở đó sao?"
Bảo Sơn: "Tôi nghĩ đây là việc riêng tư của tôi, tôi không nhất thiết phải nói cho các người biết. Lúc này chủ nhiệm Tiết cũng lập tức khuyên nhủ: "Ông Lôi, tôi nghĩ đây là người giống người mà thôi. Cho dù bạn học Điền đây thật sự là người ngài muốn tìm thì ở đây cũng không phải là chỗ nói chuyện. Chi bằng tôi đưa ngài về nghỉ ngơi trước, nếu ngài có chuyện gì, chúng tôi đều không gánh nổi trách nhiệm 1065 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận