Bởi vì một đứa bé gái được gửi đến nhà dì để ở nhờ vài hôm là một điều rất bình thường, nhưng ngược lại nếu gửi đến nhà chú của mình để ở lại thì không tiện cho lắm.
Bảo Sơn giải thích rất rõ ràng, Thích Ngọc Tú nhìn sang Bảo Châu rồi hỏi: "Còn con thì sao? Con thích con trai hay con gái?"
Bảo Châu xoa xoa tay cho ấm, cô cười rất tươi, nói: "Thật ra thì.... con muốn trong bụng con sẽ là một 'bào thai rồng phượng (). Nếu vậy thì con sẽ có thể sinh được cả con trai lẫn con gái.
[Chú thích: ( ) Bào thai rồng phượng: ở đây ý chỉ bào thai to có thể mang thai được nhiều con.] Thích Ngọc Tú: "...... Con nghĩ được vậy thì tốt rồi"
Bảo Châu lại nói tiếp: "Nếu được thì con mong mình có thể sinh được nhiều đứa cùng một lúc thì tốt biết mấy.
Thích Ngọc Tú và Bảo Sơn nghe thấy vậy thì bật cười.
Bây giờ họ chỉ đơn giản nghĩ rằng Bảo Châu đang mơ về một điều gì đó đẹp đẽ mà thôi. Nhưng họ sẽ không biết được rằng vài tháng sau Bảo Châu quay lại bệnh viện để kiểm tra và được xác nhận sự thật chính là 'bào thai rồng phượng.
Điều này thực sự sẽ khiến cho Thích Ngọc Tú và Bảo Sơn kinh ngạc, bọn họ không ngờ rằng cô chỉ nói bâng quơ như vậy mà lại đúng. Câu nói mà người xưa nói rất đúng, vận may của phụ nữ bụng bự rất tốt, vận may của Bảo Châu cũng thật sự là rất lớn. Đến lúc đó tất cả mọi người đều sẽ nghĩ phải chăng đây chỉ là đang mơ thôi?
Bảo Sơn mang về nhà tin vui rằng Bảo Châu đang mang thai, bọn họ trông còn vui hơn cả đêm giao thừa, Bảo Nhạc vừa khóc vừa la lớn: "Em sắp được làm chú rồi! Ha ha ha.
Ông nội Lôi cũng vui mừng không kém, ông lập tức đem bình lọ nhặt được rồi thống nhất để nó ở trong kho nói: "Những thứ này không biết xuất xứ ở đâu, ai mà biết được nó có âm khí xấu gì hay không, cái thứ đồ cổ này cũng không thể lấy ra rao bán được. Loại đồ kiểu này không nên cho tiếp xúc với phụ nữ có thai. Phụ nữ có thai nên được bồi bổ cho tốt.
Ông ấy nói thêm: "Bảo Sơn à, ông lập tức thu xếp cho người chuẩn bị yến sào cho cháu dâu, à đúng rồi, khi ông về đến Hồng Kông thì nhất định sẽ tìm một vài đầu bếp đặc biệt giỏi nấu súp..... Sự lo lắng của ông còn nhiều hơn cả Thích Ngọc Tú. Đó là đang lo lắng cho cháu trai của ông ấy.
Thích Ngọc Tú đang mỉm cười: "Điều đó không cần thiết đâu ạ, ở đây cũng có rất nhiều đầu bếp giỏi rồi ạ. Trên thực tế thì có rất nhiều đầu bếp giỏi ở thủ đô nhưng mỗi một đầu bếp thì lại có đặc điểm riêng của họ. Chẳng hạn như bên Quảng Đông của Hồng Kông, họ thích nấu một số món canh, ông nội Lôi sống ở đó lâu năm rồi đương nhiên cũng sẽ có thói quen thích ăn súp hơn. Thích Ngọc Tú: "Tôi có thể tìm qua một số đầu bếp giỏi ở đây thử..." Bảo Châu mới mang thai được hai tháng, bên này bắt đầu phải bận rộn rồi. Thuốc bổ đã chuẩn bị xong, đầu bếp cũng đã chuẩn bị, người giúp việc cũng chuẩn bị cả rồi..... Có trời mới biết Bảo Châu đã chết lặng như thế nào khi thấy mọi người bận rộn như thế nào. Thật sự có quá nhiều đồ ăn được bày ra.
Mặc dù cô thích được gia đình chăm sóc như là một sự ưu tiên nhưng điều này..... cô ấy không thể chịu đựng được!
Lần này Bảo Châu chỉ biết than thở rằng bản thân không thể hưởng thụ nổi, bởi vì có thêm người lạ nên cô vẫn chưa thể thích ứng được.
Tuy nhiên Bảo Châu vẫn rất cảm động vì ý tốt của mọi người, mỗi ngày đều thay đổi một món ăn khác nhau nên cô không cảm thấy nhàm chán chút nào.
Thực ra Bảo Châu là người thích ăn uống và ham ăn ngon, giờ cô đang có con nhỏ nên lại càng phải ăn uống nhiều hơn. Đối với các phụ nữ mang thai nói chung thì đều sẽ có cảm giác con mình trong bụng đang đạp hoặc đứa bé sẽ kết nối với người mẹ, nhưng cô lại không hề thấy vậy, mỗi ngày ngoài thân thể cảm thấy nặng nề hơn rất nhiều thì dường như không cảm thấy có gì khác cả. Bởi vì Bảo Châu đang mang thai nên cơ bản mọi người đều tập trung công việc sang bên này, hiếm khi có người ở nhà, kết quả làm việc ở nhà là điện thoại đổ chuông không ngừng, nhà này quả thực giống như điện thoại công cộng vậy đó. Điện thoại kêu lên không ngừng nghỉ.
Gia đình họ trước đây là Bảo Sơn ở Hong Kong, Thích Ngọc Tú ở Thẩm Quyến, Bảo Nhạc ở Thượng Hải, bây giờ...... tất cả đều ở tại Bắc Kinh và bọn họ đang chờ Bảo Châu sinh con xong mới dọn đi.
Bảo Châu:
Ngay sau đó việc Bảo Châu mang thai hoặc sinh đôi điều đã được bác sĩ kiểm tra qua, bây giờ không phải là lúc để kiểm tra con trai hay con gái, Bảo Châu thực sự không quan tâm lắm đến việc này, thậm chí cô còn không đề cập đến, dù sao thì quần áo với màu sắc đa dạng, họ sẽ chuẩn bị đủ cả.
Việc sinh con trai hay con gái thì bác sĩ sẽ không nói trước nhưng sinh đôi thì đương nhiên phải thông báo sớm cho gia đình.
Thích Ngọc Tú và Bảo Sơn hai người đều trợn mắt miệng há hốc, Thích Ngọc Tú rất nghiêm túc nói: "Bảo Châu của chúng ta sẽ sinh đôi đó...
Những người khác rất kinh ngạc, thật đúng là vượt ngoài sự tin tưởng của bọn họ, Thích Ngọc Tú cũng đã kể lại câu nói đùa của Bảo Châu vào lúc đó cho mọi người nghe.
Bảo Nhạc:
1075 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận