Rốt cuộc thì ai cũng biết là hắn da mặt dày cho nên nếu có ai không làm việc thì đều sẽ bị hắn để tâm tới.
Hắn ta có thể vạch trần người khác ở nơi công cộng rồi sau đó rêu rao cho mọi người biết, hắn làm cho xấu hổ rồi sa thải.
Cho nên là khi tìm đến hắn được hắn tiếp nhận thì phải làm việc thật siêng năng. Đừng nhìn bọn họ là dân thường đi tìm một công việc mà coi thường, họ rất có danh tiếng ở quê hương. Xét cho cùng là làm kiến trúc xây dựng tuy vất vả nhưng thu nhập lại cao. Làm một hai hoặc ba năm rồi dành dụm một chút tiền là có thể mua được một căn nhà.
Chính vì lẽ đó mà người dân quê mình rất biết ơn.
Hồi xưa có rất nhiều người mắng chửi Bảo Sơn là ngôi sao chổi xui xẻo cho nên bây giờ bọn họ cảm thấy vô cùng áy náy. Mỗi năm đại gia đình Thích Ngọc Tú về quê đều nhận được sự chào đón rất nồng nhiệt.
Cũng có năm bọn họ không thể quay trở về quê nhưng phần mộ của Điền Đại năm nào cũng có người đến giúp xới đất, nhổ cỏ, giúp đỡ dọn dẹp hết mức có thể.
Năm nay vào thời khắc giao thừa của Tết Thanh Minh, đại gia đình Thích Ngọc Tú đương nhiên là phải thu dọn đồ đạc sau đó về quê, thời gian này đã có thể di chuyển bằng máy bay nên họ sẽ ngồi máy bay đến sân bay tỉnh, sau đó lái xe trở về.
Lần này cả nhà đều đi chơi cùng nhau nhưng lại không có Lâm Tiếu Tiếu, bởi vì Tiểu A Bố mới được hơn sáu tháng tuổi vẫn còn rất yếu ớt nên không thích hợp di chuyển đường xa nặng nhọc, đứa bé còn chưa cai sữa.
Vì vậy nên Lâm Tiếu Tiếu không đi cùng họ. Cô ấy ở nhà chăm con.
Cặp sinh đôi của Bảo Sơn và Bảo Châu đều được dắt theo cùng, khi còn bé hai đứa nhỏ đã từng đi chặng đường xa nên cũng đã quen rồi.
Hai đứa nhóc tính ra còn chưa đầy ba tuổi. Bọn chúng sinh vào ngày 1 tháng 6 năm 1987, thiếu hai tháng nữa là ba tuổi. Nhưng mà hai đứa nhỏ rất hào hứng, anh trai Tiểu Nguyên Tiêu và em gái Tiểu Trôi Nhi đều mặc quần cà rốt giống nhau, quấn khăn lông trắng hình chú khủng long nhỏ dễ thương. Hai đứa nhỏ đi theo bà nội và ba mẹ ra sân bay, bọn chúng đã quen với việc kiểm tra an ninh rồi sau đó vào phòng chờ, vừa vào đã ngọ nguậy hông lắc lư ba lô con thỏ nhỏ phía sau. Tiểu Trôi Nhi lấy túi đồ ăn ra rồi đưa cho Thích Ngọc Tú, nói: "Bà ơi ăn đồ ăn vặt đi" Đây là một món ăn nhẹ mà bọn chúng rất thích, chính là bánh bông lan trứng sữa.
Bởi vì là đồ ăn vặt tự làm nên không cho gì khác cho vào trong đó, bánh rất bông mềm và rất ngon. Thích Ngọc Tú thấy đứa nhỏ còn chưa lên máy bay mà đã lấy đồ ăn vặt của mình ra, bà nói: "Tiểu Trôi Nhi à cháu không để dành đồ ăn vặt sao?"
Cô bé vỗ vỗ khủng long trên bụng nhỏ nói: "Lát nữa cháu sẽ ăn cơm trên máy bay Thích Ngọc Tú bế đứa nhỏ đặt lên ghế, nói: "Nhưng bà ngoại lúc trước khi ra ngoài ăn nhiều rồi, bụng đang no nên không thể ăn thêm được. Cháu có thể giữ lại mấy cái bánh này để lúc khác ăn có được không?"
Tiểu Trôi Nhi mở to đôi mắt tròn xoe, nói: "Được ạ.
Cô bé có khuôn mặt nhỏ như quả táo và đôi mắt to tròn ngấn nước, trông rất giống Bảo Châu khi còn nhỏ. Thích Ngọc Tú rất yêu thương cô bé, bà ấy cảm thán nói: "Tiểu Trôi Nhi thật sự rất ngoan"
Tiểu Nguyên Tiêu lập tức ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm, Thích Ngọc Tú vội vàng nói: "Tiểu Nguyên Tiêu cũng rất ngoan"
Hai đứa nhỏ lập tức nở nụ cười tươi sau đó leo lên ghế, Thích Ngọc Tú ôm lấy Tiểu Nguyên Tiêu rồi đặt cậu nhóc ngồi xuống ghế, hai anh em lập tức nắm tay nhau, đôi chân ngắn ngủn lắc lư qua lại. Bảo Châu cũng ngồi ngay ngắn bên cạnh Tiểu Trôi Nhi rồi nói: "Mẹ à, vì bây giờ có hai đứa nhỏ nên mẹ không yêu thương con nữa rồi.
Thích Ngọc Tú trợn tròn mắt, bà ấy chưa từng thấy đứa con nào lớn như vậy rồi còn đi tranh sủng với bọn nhóc.
Bà ngoại nhìn hai đứa rồi ậm ừ nói: "Hai đứa con dù sao cũng vẫn đáng yêu hơn nhiều.
Bảo Châu nắm lấy tay Bảo Sơn, cô giả vờ khóc thút thít, "Nhìn mẹ quang minh chính đại đối xử bất công như vậy làm con thấy khổ tâm quá.
Bảo Sơn bật cười, anh ôm lấy Bảo Châu rồi vỗ về cô, dù biết rõ cô đang diễn trò nhưng Bảo Sơn cũng không muốn vạch trần cô, anh dỗ dành Bảo Châu: "Mẹ không yêu em nhất nhưng anh thì yêu em nhất.
Bảo Châu chớp chớp mắt: "Vậy thì anh làm thế nào để chứng minh?"
Bảo Sơn dán mắt vào Bảo Châu, nghĩ ngợi một hồi rồi nói: "Anh sẽ dẫn em đi mua đồ ăn vặt thật ngon.
973 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận