Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 531: chương 531

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
"Hơn nữa, chúng ta sang bên kia cũng phải thật sự cẩn thận cất giấu lai lịch, sợ lộ ra một chút dấu vết. Cứ ngẫu nhiên tới lui trong khi không có gì để chứng minh thân phận, trong lòng cứ nơm nớp lo sợ, sợ bị người ta phát hiện dấu vết rồi theo dõi. Nhưng bây giờ còn gì phải lo lắng nữa chứ? Sau này chúng ta sẽ ở bên đây sinh sống, chắc chắn sẽ phát triển thật tốt, chúng ta có thể đường đường chính chính ra ngoài đi dạo, có gì phải lo lắng nữa đâu? Chúng ta không có gì phải lo lắng cả. Cứ sinh hoạt bình thường là được, cuộc sống của chúng ta cũng sẽ càng ngày càng tốt, có qua bên kia được hay không cũng như nhau mà thôi.
Rất hiếm khi Bảo Sơn nói nhiều như vậy, nhưng lúc này lại nói như vậy để thuyết phục Bảo Nhạc.
Bảo Nhạc gật đầu lia lịa: "Anh, vẫn là anh của em suy nghĩ thấu đáo nhất.
Cứ suy nghĩ như vậy, thật ra cũng không có gì đáng để khó chịu, mặc dù bọn họ đã không thể "xuyên qua", nhưng sẽ rất nhanh thôi bọn họ sẽ đến thời kỳ cải cách mở cửa!
Như vậy, theo quá trình tiến triển của thời gian, có xuyên qua được hay không có còn quan trọng gì chứ? Bảo Nhạc lập tức tự thuyết phục bản thân, thằng bé nói: "Đúng là không có gì phải khổ sở, chỉ là trong chốc lát cảm thấy chưa quen với chuyện này mà thôi. Không sao đâu, thật sự là không sao cả mà."
Thằng bé lại lăn một phát, trực tiếp lăn đến túi ngủ của mình, lúc này, đứa trẻ không biết sầu nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Bọn họ nghe hai mẹ con nói chuyện ở ngoài của chính, thì cũng cùng lúc đó, Thích Ngọc Tú và Bảo Châu cũng nghe Bảo Sơn và Bảo Nhạc nói chuyện với nhau. Bảo Châu nắm lấy tay mẹ, nói: "Anh với em trai đều nói như vậy rồi, chúng ta cũng nên nghĩ thoáng một chút, thả lỏng đi thôi, chúng ta cùng đi nghỉ ngơi nào mẹ"
Thích Ngọc Tú nói: "Mẹ còn phải ngồi đây canh một đêm......"
Bảo Châu: "Không cần đâu, mẹ xem mặt trăng to tròn như vậy, có gì phải lo lắng đâu, mau đi ngủ thôi mẹ!"
Cô kéo mẹ về phòng ngủ.
Nghe thấy tiếng bước chân của hai người, Bảo Sơn mỉm cười không nhúc nhích, cậu bé không có giải thích với Bảo Nhạc chuyện này cách biệt năm mươi năm. Tuy nhiên nói ra chuyện đó hay không thì có gì quan trọng chứ. Tóm lại, mọi người không còn lo âu, như vậy là tốt rồi.
Mặc dù ngủ muộn, nhưng cũng ngủ không được ngon. Cả nhà nửa đêm mới ngủ, có lẽ cũng do quá mệt mỏi, ngủ một phát đến qua giờ ngọ ngày hôm sau. Vợ Đại Sơn ở trước cửa kêu vài tiếng Thích Ngọc Tú mới nghe thấy, cô nhanh chóng tròng áo ngoài rồi lê giày chạy ra: "Sao sao?" Vợ Đại Sơn một lời khó nói hết: "Sao chị còn chưa dậy......"
Thích Ngọc Tú nói có vẻ hợp lý: "Tối qua chị ngủ muộn.
Nói như vậy, vợ Đại Sơn cũng hiểu rõ, thật ra cả nhà cô ấy cũng ngủ không ngon.
Đối với gia đình Thích Ngọc Tú, bọn họ lo âu phiền muộn là bởi vì lỗ hổng không gian và thời gian biến mất, còn bọn họ lo lắng sẽ lại có đá rơi. Cho nên cũng đều là ngủ không được.
"Đại đội trưởng nói chút nữa sẽ đi xuống mở đại hội"
Thích Ngọc Tú:
......
Lại mở họp sao."
Đại đội trưởng của bọn họ đúng là một đại đội trưởng thích mở họp, cứ mở mãi không dứt, làm mãi không biết mệt.
Vợ Đại Sơn: "Nói là về chuyện đá rơi, tối hôm qua đại đội trưởng kêu con trai ông ấy trực tiếp đến công xã hỏi thăm, chắc là biết được chuyện gì rồi. Vừa lúc mọi người cũng sốt ruột muốn biết, cho nên đại đội trưởng mới nói chờ chút nữa mở họp Thích Ngọc Tú nói: "Được chị hiểu rồi, chị thu dọn một chút, lát nữa sẽ lập tức đi qua đó. Cô ngáp một cái rồi nói: "Chị thấy buồn ngủ quá Vợ Đại Sơn nói: "Em cũng không ngủ được"
"Con trai lớn của em trở về chưa?"
Vợ Đại Sơn: "Đã về rồi chị, tối hôm qua thằng bé đã trở về. Không phải là em sợ lại có đá rơi nữa sao? Đúng là hù chết người mà.
Thích Ngọc Tú xúc động gật đầu.
"Được rồi, chị hãy nhanh chóng rửa mặt rồi chuẩn bị xuống núi đi nhé. Vợ Đại Sơn cũng không tiếp tục ở đây trì hoãn nên đã nhanh chóng rời đi.
Thích Ngọc Tú thấy cô ấy đi rồi, bật cười rồi lẩm bẩm một mình: "Mình chỉ nghĩ đến chuyện có thể qua bên kia nữa không thôi, thật ra không hề lo lắng chuyện đá rơi chút nào"
880 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận