Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 483: Chương 483

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:17:59
Trước kia còn có thể chèn ép Thích Ngọc Tú, nhưng năm nay tính tình cô đã hung tợn hơn. Cô em út cảm thấy bản thân thật áp lực và phiền muộn.
Cô em út tiến lại gần nghe lén, chị cả lạnh lùng nói: "Này, em làm gì vậy? Lấm la lấm lét sao giống kẻ trộm vậy?"
Cô em út: "Chị cả không tò mò anh cả kêu chị hai làm gì sao?"
Chị cả: "Có gì đáng để tò mò sao?"
Cô em út bị nói đến nghẹn cả họng.
Chị cả túm lấy cô em út kéo sang một bên, cô em út: "Ai da đau!"
Anh cả nghe được động tĩnh bên ngoài, nói: "Đứa em gái này lớn rồi vẫn không đàng hoàng được"
Thích Ngọc Tú: "Con bé không chọc đến em thì thôi, chọc em rồi em cũng không khách khí"
Cô tò mò hỏi: "Anh cả, có chuyện gì vậy?"
Anh cả lấy một cái phong thư đưa cho Thích Ngọc Tú, nói: "Đây là tem anh tìm được cho em.
Thích Ngọc Tú vui mừng nhận lấy, phấn khởi nói: "Cảm ơn anh cả" Anh cả: "Cảm ơn cái gì, cũng không phải món đồ đáng giá gì cả.
Anh nhìn tinh thần và diện mạo của Thích Ngọc Tú thì lập tức biết cuộc sống hiện tại của cô cũng rất tốt, muốn biết người ta sống như thế nào, chỉ cần nhìn thần sắc là biết được. Anh nói: "Cái này chỉ có một ít, đương nhiên cũng vô dụng không làm gì được.
Thích Ngọc Tú: "Em đều cần, mặc kệ có vô dụng hay không"
"Sao em lại nghĩ đến chuyện sưu tập tem?"
Thích Ngọc Tú cười nói: "Chỉ là tìm cái hứng thú yêu thích, nói không chừng em còn có thể dựa vào cái này để kiếm tiền. Hơn nữa, cho dù là không kiếm tiền, anh xem trên này có rất nhiều danh lam thắng cảnh, cho bọn trẻ xem cũng có thể có thêm một chút kiến thức" Dường như anh cả không quá tin tưởng cách Thích Ngọc Tú nói này.
Thích Ngọc Tú bật cười, nói: "Thật đó anh cả, em làm việc gì thì anh cứ yên tâm đi đừng lo lắng"
Anh cả lắc đầu: "Em làm việc anh mới không thể yên tâm, em làm việc lúc nào cũng hấp tấp và xúc động"
Thích Ngọc Tú:
"Nhưng mà, nếu em đã nói như vậy, anh cũng không hỏi nhiều, sau này anh lại giúp em gom góp? Thích Ngọc Tú gật đầu, cười nói: "Được."
Vừa hay lúc này chỉ có hai anh em, Thích Ngọc Tú nhỏ giọng: "Anh cả, sau này anh đừng gửi tiền cho em nữa, trong tay em có rất nhiều tiền. Em biết anh lo lắng cho em, nhưng em thật sự có tiền, nếu không tin anh có thể hỏi chị cả"
Anh cả lại trở nên nghiêm túc.
Thích Ngọc Tú nhanh chóng ghé sát vào tai anh nói nhỏ: "Trong núi có nhiều đồ, em bán một chút đồ đạc, trong tay có khoảng một ngàn đồng tiền"
Anh cả lập tức trợn tròn hai mắt, không chấp nhận được mà nhìn chằm chằm Thích Ngọc Tú.
Thích Ngọc Tú giơ tay: "Sau này em nhất định cố gắng không đi bán như vậy nữa, nhưng mà anh thật sự không cần lo lắng cho em?
Mỗi năm anh cả vẫn gửi cho cô 30 đồng tiền.
Thích Ngọc Tú cũng không nghĩ muốn kiếm tiền, tuy rằng anh cả và chị dâu đều kiếm ra tiền, nhưng con cái nhà anh cũng đã lớn, đều phải đi học, hơn nữa, còn phải phụ cấp phí dưỡng lão cho gia đình hai bên, cho nên cuộc sống của bọn họ cũng không dư giả thoải mái chút nào. 30 đồng tiền đã là rất nhiều.
Thích Ngọc Tú sẽ không vì bản thân có tiền mà cảm thấy 30 đồng tiền là rất ít, trên thực tế, trong lòng cô hiểu rất rõ, 30 đồng tiền tương đương với tiền lương một tháng của rất nhiều công nhân.
Giống như Trụ Tử, bây giờ đã trở thành công nhân chính thức, tiền lương một tháng là 27 đồng tiền. Cho nên 30 đồng tiền thật sự là không ít.
"Cuộc sống của em không còn khổ sở như trước, anh cũng không cần vì em mà lo lắng, em sống rất tốt"
Anh cả nhìn em gái, đưa tay vỗ vai cô.
"Cho dù là làm bất kỳ chuyện gì, em nhất định cũng phải cẩn thận.
Thích Ngọc Tú gật đầu lia lịa, nói: "Được ạ?
Cảm giác được người khác quan tâm luôn là tốt nhất, Thích Ngọc Tú vui tươi hớn hở, dường nghĩ đang nghĩ đến điều gì đó.
Cô hơi híp mắt, nói: "Anh cả, gần đây em học được rất nhiều chữ.
Anh cả: "Hả..." 843 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận