Bảo Châu gật đầu, nhìn cái sân này cũng không phải rất lớn, chắc cũng bằng cái sân ở nhà trên núi của bọn họ, phòng chính chia ra 3 gian, có 2 gian phòng đối diện cửa, 1 gian khác nằm lẻ loi đơn độc, tuy nhiên chỗ này còn có thêm 1 phòng phụ. Đương nhiên phòng phụ cũng tính là một gian phòng.
Chiêu Đệ: "Hai gian này là chị thuê, đi vào trong bên trái và bên phải mỗi bên có 1 phòng, phòng đơn và phòng phụ là Lý Kiến Kỳ thuê. Bên phải là phòng bếp thì quyết định xài chung nhưng mà Lý Kiến Kỳ đa số sẽ không dùng"
Chiêu Đệ dẫn bọn họ vào trong, vào phòng bên tay trái, bên này được thu dọn ngăn nắp nhưng không có quá nhiều đồ đạc, nhìn sơ qua xem ra rất đơn giản.
"Chúng ta sẽ ở cùng nhau ở bên này "A, thật là tốt quá đi"
Mấy cô gái đều vui mừng lộ rõ trên nét mặt, bây giờ bọn họ được ở một nơi thật tốt, họ phải biết rằng chỗ ở của bọn họ ở quê còn không bằng một góc so với ở đây.
Chiêu Đệ: "Mọi người mau tới bên này"
Cô ấy dẫn mấy người bọn họ đi xem, vừa mở cửa bên phải thì lập tức nghe thấy tiếng hô kinh ngạc.
Chỗ này có đặt 3 cái máy may: "Chị!"
Chiêu Đệ cười: "Để chị nói cho các em biết, các em đến đây cũng đâu phải để ở không"
Cô ấy quay đầu lại với Bảo Châu và nói: "Chị lấy vải thừa từ một vài xưởng quần áo rồi làm thành kẹp tóc, bán cũng rất đắt hàng"
Bảo Châu tò mò nhìn đông nhìn tây, nói: "Chị Chiêu Đệ đúng là không tệ nha.
Chiêu Đệ cười đắc ý, nói: "Làm sớm thì mới có thể kiếm tiền, làm trễ thì chỉ có thể húp nước canh thôi"
Đưa mọi người đi tham quan một chút, lúc này cô ấy mới kêu mọi người ngồi xuống sau đó đưa cho mỗi người một ly nước đường trắng, nói: "Mau uống đi, đi nắng mệt rồi uống ngọt cho lấy lại sức. Thời buổi này nước đường chính là vũ khí chiêu đãi khách tốt nhất.
Bảo Châu thật sự không thích uống nước đường nhưng cô cũng biết Chiêu Đệ có ý tốt, đường trắng thì quý hơn đường đỏ, những gia đình bình thường dùng nước đường đỏ để chiêu đãi khách đã là không tệ rồi, chứ đừng nói đến nước đường trắng.
Tuy nhiên anh em Bảo Châu cũng không nán lại đây lâu, ngược lại nói: "Được rồi ạ, chúng em đã hoàn thành nhiệm vụ, bây giờ cũng đến lúc phải đi rồi"
Cô muốn trở về tắm rửa một cái bằng không cảm giác mỗi bước chân đều chịu không nổi.
Chiêu Đệ lập tức nói: "Em đợi chị lấy tiền trả lại tiền trên đường các em đã tiêu"
Đây là chuyện trước đó bọn họ đã nói cho nên Bảo Châu cũng không làm ra vẻ, cô sảng khoái nhận tiền, múa may tay nhỏ rồi nói: "Hẹn sau này có dịp gặp lại mọi người ạ. Chiêu Đệ mỉm cười: "Lần sau các em cứ đến đây, chị sẽ mời các em ăn cơm. Bảo Châu gật đầu: "Được thôi ạ, thôi không nói nhiều nữa, em còn muốn trở về để tắm rửa.
Chiêu Đệ cũng đã nhận ra, lúc Bảo Châu đến đều giữ khoảng cách với cô ấy, cô ấy còn nghĩ là mình bị ghét bỏ. Hóa ra, bây giờ Chiêu Đệ cũng đã hiểu, mùa hè mà ngồi xe lửa đúng thật là vất vả, cô ấy đến nghĩ cũng không dám nghĩ đến.
Cô ấy cũng ngửi được mùi trên người chị em Tưởng Đệ.
"Chị cũng chuẩn bị sửa soạn lại một chút rồi dẫn ba đứa nhỏ đi tắm rửa.
Hai bên tạm biệt nhau, Chiêu Đệ không chút do dự, nói: "Thu dọn một chút đi rồi mau ra cửa, chị sẽ đưa các em đi tắm rửa"
"Hả?" Ba cô gái ngây ngốc: "Vậy chúng ta đến đâu để múc nước?"
Chiêu Đệ: "Đi ra ngoài tắm rửa kia mà"
Cô ấy lấy từ trong ngăn tủ ra 3 bộ quần áo mới, nói: "Đi thôi, đây là chị đã chuẩn bị sẵn cho các em."
"A!"
Ba người đều chấn động cả rồi.
"Cho, cho cho cho, cho bọn em sao?" Ba người đều không thể tin nổi.
Chiêu Đệ tỏ vẻ nghiêm túc, nói: "Các em vừa mới tới, chị tặng cho các em, sau này các em cũng phải tự mình cố gắng đấy nhé!"
Tưởng Đệ đỏ mắt, gật đầu thật mạnh: "Em biết rồi ạ"
Hai đứa em gái khác cũng như thế, bọn họ đều biết chị cả đối xử với bọn họ tốt nhất.
"Chúng ta đi tắm rửa cái đã, các em thu dọn nhanh đi, chị còn phải dạy các em cách dùng máy may."
"Được ạ!"
Ở đây mấy chị em tình cảm thân thiết, ở bên kia Bảo Sơn và Bảo Châu mới vừa trở lại trường học đã bị ngăn lại. Người tới chính là Tiết Kỳ, chiếc xe hơi nhỏ dừng ở cổng trường thấy anh em bọn họ trở về, Tiết Kỳ xuống xe, nói: "Bạn học Điền, chúng ta lại gặp nhau rồi.
Trên xe lửa bọn họ đã có được tư liệu về Điền Bảo Sơn, bối cảnh của Điền Bảo Sơn kỳ thật đơn giản, căn bản không có cái gì phức tạp.
Mẹ sinh khó, tháng sau cha lên núi gặp nạn, anh được vợ chồng Điền Tư Duy và Thích Ngọc Tú nhận nuôi, sau đó Điền Tư Duy qua đời. Thích Ngọc Tú một mình nuôi nấng ba đứa con nhỏ.
Quả phụ mang theo con nhỏ, khẳng định là không dễ dàng gì.
990 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận