Nhìn Bảo Châu như vậy đáng thương vô cùng, trong lòng cũng vì vậy mà trở nên vui sướng.
"Trưa hôm nay nhà tớ ăn gà hầm, là một con gà mái già hầm với nấm, hương vị thật sự rất ngon.
Cô bắt đầu khoe khoang với cô bạn bên cạnh. Cô bạn bên cạnh cũng phụ họa theo: "Nhà tớ chỉ có tết nhất hay lễ lạc mới được giết gà thôi. Phòng của bọn họ có 6 người chia làm hai phe.
Ngụy Điềm Điềm là người trong huyện thành, gia đình cán bộ, bởi vậy bên cạnh cũng có mấy kẻ bám đít. Tuy nhiên ở trong phòng bọn họ, chỉ có một mình Trần Hướng Hồng ở công xã bên cạnh là kẻ nịnh nọt. Còn lại 4 người, Bảo Châu thì không cần phải nói, những người khác cũng đến từ nông thôn và Dương Mông đến từ công xã khác, tất cả đều vô cùng ham học. Điền Chiêu Đệ không chỉ ham học mà còn rất bận rộn.
Trong số bọn họ, có Điền Bảo Châu vừa ham học vừa thích về nhà, 4 người còn lại hầu như không có ai nịnh nọt. Thế nên cũng không thể nói là chia làm hai phe, nhưng theo bọn họ thì Ngụy Điềm Điềm thật sự là người không thể đụng tới.
Bởi vậy, Ngụy Điềm Điềm chỉ biết cùng tiến cùng lùi với Trần Hướng Hồng, hai người kẻ hát người múa bàn luận về món gà hầm ăn thật là ngon, lúc này có tiếng đập cửa, Chiêu Đệ: "Ai bên ngoài đó?"
"Chị Chiêu Đệ, em là Bảo Sơn"
Chiêu Đệ vội đi mở cửa: "Sao vậy? Có chuyện gì không?"
Bởi vì thường xuyên đi WC nên sắc mặt Bảo Sơn tái nhợt, mặc dù là như thế nhưng vẫn đem hộp cơm đưa cho Chiêu Đệ, nói: "Đây là em nhờ người nấu giúp ít cháo thịt bằm, chị giúp em đưa cho Bảo Châu được không? Cả tối em ấy chưa ăn gì cả.
Sau khi vớt ốc hương về, bọn họ ngâm cho sạch, đến chiều mới ăn, kết quả quay về trường không bao lâu lại thành ra như vậy nên cũng chưa ăn cơm chiều.
Chiêu Đệ: "Ừ, được rồi"
"Em ấy thế nào rồi chị? Có còn không thoải mái không ạ?" Bảo Sơn rất lo lắng.
Chiêu Đệ lắc đầu: "Chị thấy em ấy cũng không sao, chỉ là đi WC tương đối nhiều, nên người như bị mất nước, không thể nào có tinh thần nổi nhưng em ấy đã uống thuốc rồi.
Bảo Sơn gật đầu: "Chị cho em ấy ăn chút cháo, đừng để bị đói ạ, nếu còn không thoải mái, em sẽ đưa em ấy đến bệnh viện.
"Được rồi, chị sẽ chăm sóc em ấy, em yên tâm đi.
Hiếm khi Chiêu Đệ được ở cùng Bảo Sơn, nhìn thấy vẻ mặt ôn hoà của anh có chút cảm thấy không quen. Cô ấy cầm theo hộp cơm bước vào, nói: "Bảo Châu, Bảo Sơn đem đồ ăn cho em nè."
Cô ấy nói: "Em ráng ăn một chút nha.
Bảo Châu dạ một tiếng, ngồi dậy cô mở hộp cơm ra, một mùi hương từ gạo tỏa ra, cho dù là gia đình trong thành cũng không được ăn toàn lương thực ngon như này, tất cả đều không được ăn nhiều lắm, Ngụy Điềm Điềm ghen ghét nhìn Bảo Châu, Trần Hướng Hồng ở bên cạnh nuốt nước miếng, sau đó đơ mặt ngồi ở đó.
Bảo Châu cũng mặc kệ biểu cảm của bọn họ như thế nào, không chút khiêm nhượng mà tự mình ăn cơm.
"Đúng rồi, Bảo Châu à, ban chúng ta có thi đấu, cậu có đăng ký không?"
Đối với những chuyện khác thì Dương Mông không rõ lắm, nhưng về vấn đề học tập thì lại rất quan tâm.
Bảo Châu gật đầu: "Đương nhiên là phải đăng ký rồi, khó lắm mới có được cơ hội như vậy, tớ còn muốn rèn luyện bản thân thêm một chút.
Lúc còn ở bên kia, nghe nói trẻ con bên kia có thi đấu như vậy, trong lòng rất là hâm mộ. Cô cũng rất muốn có được phần thưởng, cho dù không phải là món đồ hữu dụng, mà chỉ là cúp hay giấy khen thì bản thân cũng muốn, rất muốn!
Đây là cơ hội thật tốt để chứng minh bản thân.
Bảo Châu hỏi: "Không biết ban chúng ta có bao nhiêu người đăng ký nhỉ?"
Thi đấu mà bọn họ nói là hoạt động đặc biệt nhân ngày Quốc tế Lao động, viết văn về chủ đề lao động là quang vinh.
Mỗi sở cấp ba sẽ tuyển ra 10 người tham gia thi đấu cấp thành phố, thành phố thi đấu xong chọn ra 10 người đi tham gia thi đấu cấp tỉnh. Lần này tuyển ra 10 người, đối với những trường học tương đối thiếu học sinh như trường bọn họ, còn tương đối tốt một chút nhưng với một vài huyện coi trọng giáo dục, mỗi khóa học không chỉ có 1 lớp, trường hợp này chắc phải "chém giết" khá kịch liệt. 901 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận