Anh còn nói thêm: "Không cho hai đứa nhỏ mua mà cho em mua thôi.
Hai đứa nhóc mặt xị ra, không thể tin được rằng ba chúng lại tệ bạc như vậy.
Tiểu Trôi Nhi hừ một tiếng rồi nói: "Ba mẹ thật là xấu tính"
Giọng của cô bé hét lên cực lớn: "Ba mẹ làm vậy là hư lắm.
Tiểu Nguyên Tiêu gật đầu, kiên quyết đứng về phía em gái mình, em gái quả nhiên không sai. Bảo Sơn trả lời đúng lý hợp tình: "Bà ngoại yêu thương hai con nhất vậy thì tại sao ba lại không được yêu mẹ con nhất chứ? Hai con sao lại có thể làm vậy được.
Bọn nhóc hừ mạnh một tiếng, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào ba chúng, không hổ danh là anh em sinh đôi, ngay cả ánh mắt cũng đều kiên định giống nhau.
Bảo Sơn nở nụ cười nói: "Sao nào? Hai con cảm thấy không vui sao?"
Hai đứa nhỏ lại có cùng suy nghĩ, chúng hừ mạnh một tiếng nữa, hai đứa lần lượt đứng ở hai bên đầu cách xa nhau, vẻ mặt trông rất tức giận.
"Tụi con trông giống như hai chú ếch nhỏ đang phùng mang trợn má lên vậy đó" Bảo Châu bật cười.
Tiểu Nguyên Tiêu và Tiểu Trôi Nhi liền bĩu môi bực tức.
Thích Ngọc Tú nhìn thấy hai vợ chồng bọn họ đang thay phiên nhau bắt nạt con nít, nói: "Thế thì hay rồi, hai con không được bắt nạt cháu cưng của mẹ. Mau đi thôi, bà sẽ dẫn hai đứa đi mua khoai tây chiên nhưng không được ăn nhiều quá đấy nhé"
Bọn nhỏ lập tức vui mừng, kêu lớn tiếng: "Dạ được ạ"
Tiểu Trôi Nhi lập tức vòng tay ôm cổ Thích Ngọc Tú, nói: "Bà ơi con thương bà nhất đó.
Bảo Châu: "Con thích khoai tây chiên lắm đúng không?"
Tiểu Trôi Nhi vội vàng nói: "Không phải đâu mẹ"
Đó là những gì cô bé nói ra nhưng đã bị ánh mắt phản bội, Bảo Châu đã nói đúng.
Cô bé rất thích khoai tây chiên.
Thích Ngọc Tú một tay dẫn theo một đứa, nói: "Bảo Nhạc mau đi nào, chúng ta cùng đi Bảo Nhạc: "Được thôi ạ."
Ngày nay mỗi khi đi chơi với con cháu thì cần phải đảm bảo có ít nhất hai người lớn đi theo để đảm bảo an toàn cho bọn trẻ.
Bốn người bọn họ rời đi, Bảo Châu tựa lưng vào ghế, sánh vai với Bảo Sơn, cô nói: "Bọn nhỏ giống như cây non vậy, hai đứa lớn nhanh như thổi"
Cảm giác như mới ngày hôm qua khi chúng được sinh ra, vậy mà hôm nay hai đứa nhỏ đã có thể chạy xung quanh với đôi chân ngắn nhỏ của mình rồi, họ mơ hồ nhớ về chúng bây giờ chỉ lớn hơn Bảo Nhạc một chút khi họ lần đầu tiên phát hiện ra cái hố sâu bí mật đó.
Bảo Châu nói: "Thời gian trôi nhanh thật đấy"
Bảo Nhạc bây giờ cũng đã có con rồi.
Hơn hai mươi năm đã trôi qua....
Bảo Sơn gật đầu: "Đúng vậy đó, thời gian trôi qua quá nhanh"
Anh nhìn sang Bảo Châu rồi nói tiếp: "Dù cho thời gian có trôi như thế nào đi chăng nữa thì anh vẫn không thay đổi.
Bảo Châu khẽ bật cười, cô bĩu môi nói: "Anh chỉ có giỏi dỗ dành em thôi"
Cô chống cằm than thở: "Lúc đó anh còn nói làm sao chúng ta có thể giữ được bí mật lớn như vậy.
Bây giờ nghĩ lại thì bọn họ thậm chí vẫn chưa thể tin được.
Một đứa nhỏ sáu tuổi, một đứa thì bảy tuổi, đứa còn lại chỉ mới ba tuổi... à không... chưa được ba tuổi nữa.
Thích Ngọc Tú thì hoàn toàn có thể giữ bí mật nhưng ba người bọn họ lại vô cùng bất ngờ và bỡ ngỡ vì điều đó. Lúc này Bảo Châu nghĩ lại thấy khá ngưỡng mộ bản thân mình.
Còn Bảo Nhạc... cô nhìn sang thân hình mập mạp mũm mĩm của con mình rồi nói: "Anh nhìn xem, hai đứa nhỏ bằng tuổi Bảo Nhạc hồi đó nhưng ai nhìn vô cũng không nghĩ là bọn chúng chỉ mới hơn hai tuổi"
Bảo Sơn nghĩ tới đó nói: "Có lẽ là do lúc đó chúng ta quá nghèo khổ và thiếu thốn đúng không?"
Bảo Châu nhướng mày, Bảo Sơn vội nói tiếp: "Bởi vì do quá nghèo cho nên chúng ta đều luôn mong muốn có một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Bảo Châu cũng không biết có đúng không nhưng cô vẫn gật đầu lia lịa.
Dù lý do là gì đi chăng nữa thì thời gian cũng đã trôi qua và họ vẫn giữ được bí mật cho đến tận bây giờ.
"Mẹ, mẹ à, con mua cho mẹ một ít gà rán KFC đây nè"
Giọng nói của cô bé cất lên, ngay khi Bảo Châu vừa quay lại thì cô đã nhìn thấy con mình đứng ngay bên cạnh, một tay cầm bánh su kem và tay kia cầm gà rán KFC, bộ dạng không còn để ý đến sự tức giận vừa rồi nữa mà hướng đồ ăn về phía Bảo Châu.
"Mẹ hãy mau ăn đi!"
Bảo Châu cố ý trêu chọc cô bé: "Chỉ có phần của mẹ thôi sao? Không có phần cho ba con hả?"
Tiểu Trôi Nhi nhón gót chân nhỏ, đôi mắt mở to vô cùng chân thành: "Anh trai đang cầm phần của ba đó ạ."
Anh trai của cô, Tiểu Nguyên Tiêu đang bước từng bước khá vững vàng đến chỗ họ.
1004 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận