Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 518: Chương 518

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Thích Ngọc Tú: "Cái nào?"
Cô nghi ngờ nhìn con gái, Bảo Châu lập tức nói: "Chính là băng vệ sinh!"
Mùa đông năm ngoái là lần đầu tiên bà dì cả của cô ghé thăm, mặc dù đã biết là tại sao nhưng cô vẫn bị dọa hoang mang lo sợ, lúc ấy anh trai của cô cũng bị dọa một phen, không biết cô xảy ra chuyện gì.
Cũng may, mẹ cô đã sớm nghĩ đến đứa con gái này của nhà mình cũng không còn nhỏ nữa, cho nên đã chuẩn bị sẵn vài miếng để trong rương, sau mấy tháng vô dụng thì đã có dịp dùng tới, cảm giác giống như trời và nước giao hòa.
Sau đó về nhà, cô còn tìm hiểu nhiều phương diện về vấn đề này.
Bảo Châu: "Con không ở nhà, chúng ta cũng không thể qua bên kia, vẫn nên mua nhiều một chút, cái này là chuẩn bị cho phụ nữ mà Trên thực tế, trong huyện Cung Tiêu Xã cũng có bán thứ này, không nên cho rằng thời đại này không có loại đồ như thế. Mặc dù là có, nhưng không những cần tiền, mà còn phải có phiếu, điều này thật sự rất phiền phức.
Cho nên trong suốt mấy năm nay, từ khi Thích Ngọc Tú biết có thứ đồ thần kỳ này, cô đều mua ở bên kia, chất lượng tốt mà cũng không cần phiếu, như vậy tiện lợi hơn rất nhiều. Cô đã đem quan điểm này truyền lại cho Bảo Châu, Bảo Châu đã tiếp nhận rất tốt. Thích Ngọc Tú: "Được, thứ này mua nhiều một chút là đúng. Con có yêu cầu gì khác không?"
Bảo Châu suy nghĩ thêm một lát, cảm thấy hình như bản thân không còn muốn mua thứ gì nữa, năm ngoái cô và anh trai thi đậu cấp ba, mẹ đã mua cho bọn họ rất nhiều đồ dùng dự phòng. Mấy năm nay, nhà bọn họ có thói quen, cùng một món đồ sẽ mua vài cái lớn nhỏ để dự phòng, cho nên trong nhà vẫn còn một ít đồ dự trữ, thật ra cũng không cần mua thêm nữa.
Cô lắc đầu, nói: "Có vẻ như là không còn thứ gì cần phải mua nữa mẹ ạ"
Thích Ngọc Tú gật đầu, nói: "Vậy được rồi, để mẹ xem trong nhà còn thiếu thứ gì"
Bảo Châu hỏi: "Trong nhà còn thiếu thứ gì hả mẹ?"
Thích Ngọc Tú: "Hoa tiêu, rượu, gia vị, lúc tết nấu thịt kho đều đã dùng gần hết, còn có giấy vệ sinh và vài thứ khác, đều phải mua thêm vào.
Bảo Châu dạ một tiếng rồi thay áo bông, lúc này Bảo Nhạc đã bắt đầu lớn tiếng gọi: "Mẹ, chị, hai người đã chuẩn bị xong chưa?"
Bảo Châu: "Xong rồi đây.
Cả gia đình cũng không chậm trễ, nhanh chóng khóa cửa rồi đi, ở bên ngoài bọn họ rất ít khi nói chuyện, cả nhà im lặng đi đến sơn động, xuyên thẳng qua sơn động, mọi người mới bắt đầu thả lỏng. Bảo Châu kéo tay mẹ, nói: "Mẹ, chúng ta đi sớm như vậy thì sao không cùng đi xem phim đi" Thích Ngọc Tú: "Được thôi.
Khi còn nhỏ, bọn họ thích xem siêu nhân và cừu vui vẻ, nhưng bây giờ thì khác, bọn họ thích đủ thể loại, những thể loại này khác hoàn toàn với phim ở chỗ bọn họ. Nhưng lại có khả năng gây sốc cho mọi người.
Mấy người họ xuống núi rồi ngồi xe khách đi vào huyện, so với lần đầu tiên ngồi xe thì bây giờ bọn họ đều đã quen, trạng thái say xe của Thích Ngọc Tú cũng đã đỡ hơn nhiều. Ngược lại, Bảo Châu lên xe lại dựa vào vai mẹ, Thích Ngọc Tú và Bảo Châu ngồi cùng hàng ghế, thấy cô như vậy, cô hỏi nhỏ: "Con làm sao vậy?"
Bảo Châu lắc đầu, nói: "Không sao ạ"
Cô nhẹ giọng: "Đột nhiên con có chút lo sợ" Thích Ngọc Tú cau mày nhìn cô, đứa nhỏ Bảo Châu này từ nhỏ đã được ăn uống đầy đủ dinh dưỡng, rất ít khi sinh bệnh, nhưng mỗi lần sinh bệnh đều rất nặng, Thích Ngọc Tú nghe cô nói có chút lo sợ, lập tức nói: "Nếu con không thoải mái thì chút nữa mẹ dẫn con đi mua thuốc.
Bảo Châu cũng không nói rõ được là mình bị làm sao, nhưng nói đến uống thuốc, cô cảm thấy không cần thiết, chỉ là tim cô đập hơi nhanh mà thôi.
"Con không sao, mẹ không cần phải mua thuốc"
Bảo Châu nhẹ nhàng nói: "Con dựa mẹ một lát là sẽ ổn thôi"
Đang nói thì Bảo Châu cảm nhận được có một bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên cánh tay mình, cô liếc nhìn sang thì ra là tay anh trai.
889 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận