Bảo Sơn xoa đầu cô, nói: "Cái gì mà em sẽ tự mình xử lý! Nếu có tin tức gì thì em phải kêu anh đi cùng"
Bảo Châu dạ một tiếng.
Rất nhanh cô lại hỏi: "Anh ơi, phòng nam của anh có đông người không? Phòng ngủ của em tất cả đều đã trở lại, thật là không ngờ tới.
Bảo Sơn: "Phòng ngủ của anh đã quay lại được hai người"
Bảo Châu tấm tắc, liếc mắt nhìn anh, nói: "Anh xem, con gái bọn em đã vào đông đủ vậy rồi! Chúng ta đều muốn sớm trở về kiếm tiền"
Bảo Sơn cười nói: "Bảo Châu của chúng ta vì điều này mà tới, đương nhiên bạn cùng phòng của em cũng vì điều này mà tới rồi. Hơn nữa con gái có thể nắm giữ nửa bầu trời mà.
Bảo Châu bật cười, nói: "Anh nói như vậy khiến em cảm thấy có chỗ nào đó hơi kỳ quái nha.
Bảo Sơn cũng cười.
Bảo Châu nói: "Nhưng mà ít người thì vẫn tốt hơn, ít người thì sẽ không có ai nhìn thấy Điền soái ca của chúng ta đứng bên đường lau tóc cho con gái, bằng không chuyện này nói ra ngoài sẽ ảnh hưởng nhiều đến hình tượng của anh"
Bảo Sơn: "Anh thì có hình tượng gì?"
Anh tiếp tục lau tóc cho Bảo Châu, nói: "Cứ để như vậy nhưng mà em đừng buộc lên, cứ xõa như vậy đi."
Anh nói: "Chưa lau khô tóc mà đã đi ngủ thì rất dễ bị đau đầu. Em phải biết chăm sóc cho bản thân thật tốt chứ"
Bảo Châu: "Em biết rồi, em hiểu rồi mà?
Bảo Sơn nhéo mặt cô một cái, nói: "Phải nhớ mãi ở trong lòng ấy Bảo Châu: "Điều này em đã ghi nhớ kĩ ở trong đầu rồi mà.
Bảo Sơn nhìn cô, suy nghĩ một chút rồi nói: "Mặc kệ thế nào, anh với em đều là người một nhà. Em không cần lo lắng, dù cho anh có thật sự là người thân của ông Lôi, anh cũng sẽ không rời xa Bảo Châu đâu"
Đột nhiên anh lại nói tới đề tài này, Bảo Châu cũng ngây ra một lúc, nhưng rất mau cô lập tức mỉm cười, gật đầu thật mạnh và nói: "Dạ em biết rồi"
Bảo Sơn hiểu được vừa rồi Bảo Châu cảm thấy có chút mất mát, lúc ở văn phòng anh đã nhận ra, anh sẽ không để chuyện em gái không vui kéo dài tới ngày mai.
Anh ôn nhu nói: "Chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau"
Bảo Châu bật cười, nói: "Anh nói như vậy nghe buồn nôn quá đi!"
Cô suy nghĩ một chút, cho dù không có chuyện nhận người thân này thì tóm lại anh trai cô cũng phải kết hôn, nếu anh trai kết hôn, kỳ thật quan hệ của bọn họ sẽ nhạt bớt một ít.
Đó là chuyện không thể tránh khỏi.
Cho nên bây giờ cô không vui thì đúng thật là không hợp lý.
Bảo Châu lại tự an ủi chính mình, cô lo lắng cũng không phải không có lý. Bởi vì cho dù anh trai có kết hôn thì cũng ở bên cạnh cô, nhưng nếu bị ông Lôi mang đi thì sao?
Chỉ cần nghĩ đến nếu anh trai kết hôn...... tâm trạng Bảo Châu cũng không tránh khỏi mà trầm lặng xuống.
Cái suy nghĩ này cũng không thể nào làm cho con người ta thấy vui vẻ.
Cô dùng sức lắc đầu, sau đó đem những suy nghĩ linh tinh vứt đi, nói: "Em không thể nói ra là bản thân em không vui."
Bảo Châu ôm lấy cánh tay anh trai và nói: "Chúng ta không đề cập tới chuyện này nữa, hãy mau nói chuyện khác đi."
Bảo Sơn: "Em đang bịt tai trộm chuông () đấy à?"
[Chú thích: ( ) "Lừa mình dối người", hàm ý chỉ người dối trá với người khác và cũng tự dối trá với chính mình.
Thành ngữ "Bịt tai trộm chuông" có hàm nghĩa tương tự như vậy.] Bảo Châu không vui, nói: "Em không có mà."
"Được được rồi là em không có như vậy đâu nha, buổi tối chúng ta ăn cái gì nào? Hay là cùng nhau ra ngoài ăn cơm được không? Xem thử có tiệm cơm nào mới mở hay không"
Bảo Sơn bật cười, thầm nghĩ không biết vừa rồi ai còn nói mình không thể kêu không vui, vậy mà giờ miệng cứ dẩu lên trời cao: "Anh nghe nói phố tây bên kia có một tiệm mới mở cũng không tệ.
Trưởng phòng của anh đã đi ăn thử rồi.
Bảo Châu: "Vậy thì được nha.
Bảo Châu: "Anh đứng đây chờ em một chút, em trở về phòng lấy chút đồ.
Bảo Sơn gật đầu: "Được thôi.
Bảo Châu vội vàng chạy đi, Bảo Sơn kêu: "Không cần chạy vội, anh cũng muốn lấy ít đồ.
Bảo Châu không quay đầu lại, vẫy tay: "Em biết rồi.
Bảo Sơn không thể không cười một cái, sau đó lập tức trở về phòng ngủ lấy đồ, chỉ là lúc đi vào phòng ngủ, nụ cười trên mặt cũng biến mất trong một giây.
Bảo Châu lo lắng, kỳ thật cô đã nghĩ tới chuyện đó rất nhiều, tuy nhiên cô thật sự cũng không phải người lanh lẹ, ở ngay lúc này cũng lựa chọn tạm thời không thèm nghĩ tới, chỉ là có rất nhiều chuyện không thèm nghĩ tới không có nghĩa là nó không tồn tại.
Bảo Sơn bỏ đồ xuống rồi đi ra ngoài, trong lúc nhất thời cũng không thể nói được bản thân muốn một kết quả như thế nào.
"Bảo Sơn à, cậu khoan đi đã."
Bảo Sơn mới ra tới cửa đã bị bạn học chặn lại, cậu nói: "Trước kỳ nghỉ cậu hỏi tôi ở bên ngoài có nhà nào bán không đúng chứ?"
Bảo Sơn: "Đúng vậy, cậu biết chỗ nào có à?"
Cậu gật đầu: "Có chứ, từ cửa đi thẳng theo hướng tây, nơi đó hơn 200 mét vuông, nếu cậu cảm thấy hứng thú thì tôi sẽ liên hệ với bên đó, cậu xem thử khi nào muốn qua xem nhà.
1058 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận