Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 853: Chương 853

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:48
Nếu không phải Thích Ngọc Tú có kiến thức của hơn năm mươi năm sau thì có khả năng cô cũng không khác gì những người phụ nữ lúc bấy giờ, dù có đối xử tốt với con cái thì chắc chắn cũng sẽ không được khai sáng như thế này. Rốt cuộc thì nhờ vậy mà cô mới được mở mang tầm mắt. Mà nếu Thích Ngọc Tú ở những năm của Khương Việt thì cũng chưa chắc đã có suy nghĩ như bây giờ, có thể sẽ không để ý đến con cái cho lắm, dù sao thì cô cũng là một người phụ nữ ở góa nuôi ba đứa con, sinh hoạt hằng ngày đã khó nói hết, cho dù có chịu ấm ức gì cũng không dám nói. Không biết vô tình hay cố ý mà cô lại được ở những năm này nhưng lại có kiến thức của vài chục năm sau, như vậy sẽ khiến cho người ta được va chạm sâu hơn, còn làm cho Thích Ngọc Tú được khai sáng rất nhiều chuyện. Mà cô cũng xem không ít phim truyền hình, nhưng cô không bao giờ nghĩ mình sẽ hành động giống như những bà mẹ chồng gây khó dễ kiểu đó.
Chính bản thân cô cũng đã gặp nhiều bà mẹ chồng gây khổ sở cho người khác nên không nghĩ đến việc mình sẽ làm người như vậy.
Bởi vì những lý do này mà cô căn bản không muốn làm khó con trai và Lâm Tiếu Tiếu, cho dù không phải vì chuyện sáng sớm nay mới biết chuyện con trai yêu đương thì cô cũng không có ý kiến gì đối với con dâu tương lai. Rốt cuộc vẫn là vì hành động ngốc nghếch của con trai mình. Cô không nhịn được mà mắng: "May cho Bảo Nhạc là gặp được người mẹ hiểu lý lẽ và đầy yêu thương như mẹ, nếu không thì chính vì hành động của nó mà gây ra chuyện khó xử điển hình giữa mẹ chồng nàng dâu rồi đó"
Bảo Châu cười gập cả bụng, cười đủ rồi lại quay đầu nhìn ra cửa mấy lần.
Thích Ngọc Tú: "Con nhìn gì vậy?"
Bảo Châu: "Lâm Tiếu Tiếu sao còn chưa quay lại nữa, con thèm ăn hồ lô ngào đường lắm rồi ạ?
Thích Ngọc Tú gõ nhẹ vào trán cô, quở trách: "Con nhìn lại con đi, đúng là chỉ biết ăn thôi" Bảo Châu làm nũng: "Con thèm mà, lúc Bảo Nhạc không nhắc đến còn không nói làm gì. Nhưng Bảo Nhạc nhắc đến rồi làm con cảm thấy muốn ăn ngay lập tức.
Cô thở ngắn than dài: "Nước miếng cũng chảy ra cả rồi mà người mua còn chưa Thích Ngọc Tú nhìn con gái từ trên xuống dưới, cô muốn nói nhưng rồi lại thôi.
quay về nữa"
Bảo Châu vẫn chìm trong hoài niệm: "Hồ lô ngào đường... hồ lô ngào đường, con muốn hồ lô ngào đường..."
Thích Ngọc Tú không nói nên lời, cô mắng yêu: "Con còn nghĩ mình đang là con nít ba tuổi đấy à? Bảo Châu cười nhí nhảnh, nói: "Mẹ không cần lo con có là con nít ba tuổi hay không, anh Bảo Sơn nhà chúng ta vẫn sẽ yêu thương và chiều chuộng con đó nha.
Bảo Sơn nhìn Thích Ngọc Tú cười, những lúc Bảo Châu ở cùng mẹ thì Bảo Sơn thật "ngoan ngoãn"
làm người nghe.
Thích Ngọc Tú trợn mắt nhìn con gái, sau đó lại liếc nhìn Bảo Sơn một cái, đang chuẩn bị nói cái gì đó thì đã nghe được tiếng bước chân từ ngoài cửa, Bảo Châu vừa nhìn xuyên qua cửa sổ đã thấy một mình Lâm Tiếu Tiếu khiêng một xâu hồ lô ngào đường quay trở lại.
Thích Ngọc Tú: "Trời ơi, sao con bé lại mua nhiều như vậy. Chắc chắn đây là chủ ý của em trai con rồi, chỉ nó mới có khả năng làm ra những chuyện như thế này"
Bảo Châu chảy nước miếng: "A a, con muốn ăn ngay bây giờ!" Vừa dứt lời thì Lâm Tiếu Tiếu đã vào đến cửa, vừa nghe xong lời này cô đã cười đến hai mắt cong cong: "Điền tổng à, đây này... hồ lô đây, tôi mua nhiều như vậy, cô muốn ăn bao nhiêu thì ăn nhé" Bảo Sơn liếc nhìn Lâm Tiếu Tiếu một cái, anh cảm thấy người này không thể suy nghĩ thông minh một chút sao? Hay là đều điên theo nhau cả rồi? Nhiều như vậy mà Bảo Châu lập tức chọn ra chuỗi có từng viên lớn nhất, cô ăn trong niềm vui sướng.
"Thật là ngon quá đi mất thôi"
Cô nhìn thấy hồ lô sơn tra là đã cảm thấy nước miếng chảy hết cả ra ngoài rồi, cô lập tức cúi đầu cắn một ngụm, bản thân không nhịn được mà ăn liên tục mấy viên.
Thích Ngọc Tú nhìn con gái rồi sau đó lại nhìn Bảo Sơn.
Bảo Sơn không phát hiện ra Thích Ngọc Tú vẫn đang nhìn mình, anh đang cười nhìn Bảo Châu, nói:
"Em ăn từ từ thôi, ở đây vẫn còn nhiều mà. À mà em cũng không thể ăn quá nhiều, buổi tối còn có đồ ăn em thích nữa đó, phải để bụng để còn ăn tối nữa mà.
Bảo Châu gật đầu.
Bảo Châu ăn ngon lành, mọi người nhìn thấy đều thèm theo, mỗi người cầm một xiên ngồi trên giường đất ăn.
Nhà Thích Ngọc Tú bọn họ mỗi năm vào mùa đông đều mua cái này để ăn, cô cũng biết ông lão ở ngõ nhỏ bên cạnh, còn nhắc mãi: "Sơn tra nhà ông ấy ăn ngon hơn những nhà khác nhiều, đặc biệt viên còn rất to, đã vậy không bị quá chua, quá chua thì mẹ ăn không nổi, sơn tra nhà ông ấy không chua chút... A a, sao cái này của nhà ông ấy hôm nay chua dữ vậy"
1067 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận