Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 667: Chương 667

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Người đàn ông trung niên nhìn về phía Điền Bảo Sơn, sau đó nói: "Hơn nữa, chúng ta đều muốn đến thủ đô, đợi đến thủ đô rồi, tôi sẽ xin xem qua hồ sơ của bạn học Điền đây, nếu cậu ấy thật sự là người thân của ngài, đến lúc đó cũng không muộn mà"
Điền Bảo Sơn hơi nhíu mày, bởi vì những lời đó có vẻ không được đúng lắm, tuy nhiên nghĩ lại thì cũng không có chuyện gì quá lớn, anh chỉ nói: "Tùy mọi người thôi, hẹn gặp lại.
Anh xoay người đi đến phòng cách đó không xa, không biết có phải bởi vì âm thanh bên ngoài hay không, lúc này Bảo Châu cũng mở cửa, cô hỏi: "Anh ơi, làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?"
Bảo Sơn lập tức bước vội thêm vài bước, nói: "Không có việc gì đâu.
Anh đẩy em gái vào bên trong, chống tay cạnh cửa nói: "Bọn họ nhận nhầm người.
Bảo Châu nhẹ nhàng nói: "Lại nhận nhầm anh thành giáo thụ Lôi à?"
Bảo Sơn gật đầu.
Mặc dù nói như thế, nhưng không biết vì cái gì, Bảo Sơn cảm thấy vừa rồi tim mình đập rất nhanh.
Thật sự có cảm giác không tốt, tóm lại trong lòng anh vô cùng hoảng loạn. Anh không thể phủ nhận, vừa rồi anh cũng có chút hồi hộp.
Anh căng mặt ngồi trên giường Bảo Châu, Bảo Châu lập tức thuận thế ngồi xổm trước mặt anh, nói: "Anh cảm thấy không vui à?"
Cô cầm tay anh trai, nói: "Đừng có không vui nữa mà được không?"
Bảo Sơn gật đầu, nói: "Anh không có không vui, anh chỉ là......"
Anh nhất thời cũng không biết phải nói thế nào.
Bảo Châu lập tức nói: "Không biết nói thế nào thì anh cũng không cần phải nói nữa nha.
Cô nhẹ nhàng lay tay Bảo Sơn, khẽ cười tủm tỉm, nhẹ nhàng nói: "Ai bắt nạt anh, em sẽ giúp anh báo thù. Sao lại có thể bắt nạt người anh trai tốt của em như vậy chứ!"
Bảo Sơn nhìn dáng vẻ trẻ con của cô, bật cười, đưa tay xoa đầu cô, nói: "Không có việc gì đâu.
Mấy chị em Tưởng Đệ trợn mắt há hốc mồm...... Bảo Châu cũng kiêu ngạo quá đi!
Từ khi Bảo Châu có thể thông qua sơn động sang bên kia, Bảo Sơn rất tin tưởng vào huyền học ().
[Chú thích: ( ) Huyền học (tiếng Trung: ≥7) là một trào lưu tư tưởng triết học thịnh hành vào thời Ngụy Tấn Nam Bắc triều.] Có cái gì kiên định hơn kiến thức của chính mình đâu chứ?
Cho nên Bảo Sơn vô cùng tin tưởng, anh tin tưởng huyền học, cũng tin tưởng vào giác quan thứ 6.
Vào lúc bị ông lão kia bắt lấy cánh tay, Bảo Sơn có một loại cảm giác rất khó diễn tả bằng lời, chính là tim đập cực kỳ nhanh.
Mặc dù chưa từng gặp người này, nhưng anh lại có một cảm giác quen thuộc.
Loại cảm giác này rất quái dị, chính vì như vậy Bảo Sơn mới cảm thấy khẩn trương.
Chẳng lẽ bọn họ thật sự có quan hệ gì sao?
Chỉ là cha mẹ anh đều là nông dân ở một thôn núi nhỏ, anh làm sao có thể quen biết ông lão kia.
Bảo Sơn rũ mắt, sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ, Bảo Châu lại lên tiếng hỏi: "Anh ơi, anh không vui sao?"
Bảo Sơn: "Cũng không phải, anh chỉ cảm thấy người đó có chút quen thuộc Bảo Châu kinh ngạc trợn mắt, Bảo Sơn mỉm cười, anh nói: "Không cần phải nghĩ nhiều về những chuyện đó"
Bảo Châu: "Vậy cũng đúng"
Vừa lúc người bán cơm cũng tới rồi, Bảo Châu lập tức đứng dậy đi mua cơm cho 5 người ăn.
Mấy chị em Tưởng Đệ có chút ngượng ngùng, vô cùng rụt rè, tuy vé xe lửa là dùng tiền trong nhà để mua, nhưng trong nhà lại không cho bọn họ tiền ăn cơm, thậm chí... lương khô cũng không cho bọn họ mang theo, đây đúng là thật sự định để cho bọn họ đói hết bốn ngày đến thủ đô mà. Thật sự là đến một bữa cơm cũng phải keo kiệt như vậy sao?
Cũng may, mấy năm nay ba cô gái này cũng biết lén lút tích góp ít đồ, lần này đi, bọn họ chuẩn bị cho mình 10 cái trứng gà luộc và 3 nắm đồ ăn. Đây là đồ ăn trong 4 ngày của bọn họ.
Đây cũng là bọn họ dành dụm lâu lắm mới có được.
Chỉ là bây giờ Bảo Châu mua cơm cho bọn họ, mấy chị em Tưởng Đệ đều xoa xoa tay không dám lấy: "Bảo Châu, cái này tụi chị không thể nhận......
Bọn họ đều nghe thấy Bảo Châu mua thịt kho tàu.
Bảo Châu: "Trước khi về quê, chị Chiêu Đệ có đến tìm em, nói tụi em tạm thời giúp đỡ mọi người.
Đợi tới khi đến thủ đô, chị ấy sẽ trả lại cho em.
Quả nhiên người cùng một nhà thì càng hiểu nhau, Chiêu Đệ thật sự đã đoán trước được sự khắc nghiệt của gia đình này.
Cô nói: "Đồ ăn và trứng gà mọi người mang theo cũng nên ăn sớm đi, thời tiết bây giờ vô cùng oi bức, nếu để 2 ngày nhất định sẽ bị thiu. Mọi người cũng không nghĩ đến trường hợp ở trên xe lửa mà cảm thấy không thoải mái sao? Em nói cho mọi người biết, em không thể giữa đường xuống xe để đưa mọi người đến bệnh viện được đâu.
Chị em Tưởng Đệ, Vọng Đệ vội vàng lắc đầu, nói: "Tụi chị sẽ không làm phiền hai người đâu.
Bảo Châu cười: "Vậy mọi người nhớ sớm ăn đồ mang theo đi nhé.
Cô chia cơm hộp cho mọi người, sau đó nói: "Ăn xong rồi thì chờ một chút sẽ có người đến thu lại Tưởng Đệ ừ một tiếng, cô ấy tò mò nhìn hộp cơm trước mặt, vừa mở ra hương thơm xộc vào mũi. Bọn họ nuốt nước miếng ừng ực, đây toàn là thịt.
1073 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận