Lần thi đấu này thời gian rất ngắn ngủi, chỉ có năm ngày ôn luyện là phải đi thành phố tham gia thị đấu, xét thấy đây là lần đầu tiên mọi người tham gia hoạt động như vậy, cho nên trường học vẫn sắp xếp riêng cho các bạn học đã đăng ký để cô giáo Uông giảng dạy. Thật ra thì hình thức thi đấu viết văn này cũng không có gì để giảng.
Cách thức thi viết văn này thật sự rất chủ quan, hoàn toàn chỉ để xem người này thích phong cách nào, chứ không có một cái tiêu chuẩn thống nhất gì cả.
Nhưng mặc dù như thế nào đi chăng nữa bọn họ lại không thể không làm huấn luyện lần này.
Bao nhiêu năm nay bọn họ cũng không làm qua hình thức thi đấu như thế, căn bản là mọi người đều không có kinh nghiệm, giáo viên cũng như vậy. Dù không có kinh nghiệm nhưng vẫn giỏi hơn học sinh một chút, cho nên giáo viên vẫn phải tìm hiểu để giảng dạy cho học sinh.
Tuy rằng chủ đề là "Lao động là quang vinh" nhưng vì để tránh gian lận, nhất định là sẽ có điều chỉnh, sẽ có mệnh đề càng tinh tế hơn.
Cô giáo Uông nói: "Cô đã bàn bạc với các giáo viên ngữ văn ở trường chúng ta, các giáo viên đều cảm thấy lần thi này sẽ đề cập đến vài phương diện, khả năng ra đề mục cũng là......"
Cô viết lên bảng đen, sau đó nói: "Cô tin rằng, khóa một và khóa hai ở thành phố sẽ suy xét rộng rãi hơn một tí, nhưng cô hy vọng các em biết, tuy có thể chúng ta không giỏi bằng khóa một và khóa hai ở thành phố, nhưng có thể đậu vào cấp ba thì cũng không phải là kém. Ngược lại, thật ra cô cảm thấy chúng ta có kiến thức rộng hơn bọn họ. Một khi mệnh đề đề cập đến nông dân, chúng ta không phải sẽ càng nổi tiếng sao? Cho nên cái này khó mà nói trước được. Mặt khác, lần này chấm thi là mời mấy hiệu trưởng sở cấp ba và mấy biên tập cùng phóng viên báo xã, cho nên về phương diện điểm số thì sẽ vô cùng công bằng, các em cứ yên tâm..." Cô giáo Uông giảng rất nghiêm túc, mọi người cũng nghe rất nghiêm túc. Lúc mới bắt đầu, mọi người cũng không có hy vọng gì nhưng được Điền Bảo Châu chọc cười một chút, sau đó lại nghe cô giáo Uông giảng tinh tế như vậy, ngược lại mọi người cảm thấy ổn hơn rất nhiều. Cô giáo Uông nhìn 4 bạn học khóa hai, nói: "Năm nay là các em tốt nghiệp, cô hiểu được là các em không muốn lãng phí thời gian, nhưng tụi em nghĩ một chút thử xem, dù sao cũng đều phải rời trường học, vậy thì sao không vẽ ra cho mình một dấu chấm hết viên mãn. Cho dù có trúng tuyển hay không thì cũng không nói lên là các em không tốt, chỉ có thể nói là phong cách của các em không phải là cái mà biên tập thích, nhưng các em chính là vào năm cuối cùng tham gia thị đấu......"
Cô giáo Uông động viên mọi người.
Lúc tan học, Bảo Châu cùng anh trai và các bạn cùng nhau trở về, đương nhiên Bảo Sơn cũng đăng ký.
Cô nói: "Các giáo viên ở ban chúng ta sẽ còn làm công tác tư tưởng" Lúc mới bắt đầu mọi người còn rất thấp thỏm, nhưng lúc tan học cả đám đều đã phảng phất ý chí chiến đấu.
Chiêu Đệ gật đầu: "Cũng không phải là rót canh gà cho mọi người có ý chí sao?
"Canh gà ạ?"
Chiêu Đệ: "Đúng vậy, canh gà, uống rồi thì chúng ta đều đại bổ!"
Mọi người khẽ bật cười nhưng vừa nghe đã hiểu rõ ý tứ trong lời nói.
Lúc này, canh gà không phải là mệnh lệnh, ngược lại nghe rất có đạo lý. Mọi người đều vỗ tay tán dương, nói: "Được, Chiêu Đệ, chị có vẻ rất lợi hại, lại còn nói là mình có thể xếp bét nữa chứ" "Đúng là khiêm tốn"
"Đúng vậy, thật là khiêm tốn"
Mấy người bọn họ cười nói trở về, Trần Hướng Hồng nhìn bọn họ, tò mò hỏi: "Giáo viên trong ban nói với các cậu cái gì vậy?"
Mấy người khác cũng đều dựng lỗ tai lên lắng nghe, lúc này cũng không phải chỉ có vài người bọn họ trong phòng, còn có mấy nữ sinh ở phòng khác, thường ngày cũng ít khi cho nhau vào phòng, nhưng hôm nay tất cả đều sang bên này.
845 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận