Đây chắc chắn là tài năng thiên bẩm rồi.
Bảo Nhạc bị cháu gái nhỏ làm cho cảm động, cậu trêu chọc cô bé: "Trôi Nhi của chúng ta lớn lên chắc hẳn sẽ lừa tình được nhiều thiếu gia lắm đây."
Cô bé lập tức chống nạnh, nói: "Tại sao cháu phải đi lừa tình người khác cơ chứ?"
Bảo Nhạc: "...."
Trôi Nhi nói tiếp: "Cháu không lừa gạt ai cả và tất cả mọi người trong nhà đều yêu thương cháu mà, bởi vì đơn giản cháu là Trôi Nhi dâu tây nhỏ"
Bảo Nhạc bật cười: "Ái chà, dâu tây nhỏ của chúng ta là đáng yêu nhất, lại đây chú ôm nào.
Cậu nhấc bổng đứa nhỏ lên như thể đang bay.
Tiểu Nguyên Tiêu cũng lặng lẽ mở rộng đôi tay như đôi cánh bé nhỏ, chờ đợi một cái ôm.
Bảo Nhạc: ".....
Cậu cười khổ: "Nguyên Tiêu à, chú không thể ôm được một lúc hai đứa đâu, cháu sang bố cháu ôm có được không?"
Cậu nhóc nhìn chằm chằm vào chú của mình, Bảo Nhạc chỉ có thể cười trong sự xấu hổ. Có điều thằng bé vẫn chưa hài lòng, cậu nhóc lẩm bẩm một câu: "Chú thật là vô dụng mà"
Sau đó Nguyên Tiêu chạy đến bên bà rồi nói: "Bà ơi bà ôm cháu nhé"
Thích Ngọc Tú: "Được thôi.
Bảo Nhạc:
Sao cháu có thể bắt nạt chú ruột của mình như vậy chứ?
Chú là một người đàn ông vô dụng đến vậy sao? Trong lòng Bảo Nhạc đang cảm thấy vô cùng cay đắng!
Tiểu Trôi Nhi vỗ vỗ vai chú, nói: "Chú hãy vui lên đi ạ"
Bảo Nhạc: ".....
Thích Ngọc Tú và Bảo Nhạc mỗi người ôm một đứa nhỏ, Bảo Sơn và Bảo Châu thì tay trong tay đi theo sau, Bảo Châu bĩu môi: "Tính ra chúng ta thế này cũng khá thoải mái.
Bảo Sơn cười gật đầu, anh nói: "Ý em không phải là đang tự mình an ủi đấy chứ?"
Bảo Châu gắt lên: "Không... không phải mà"
Ngón tay cô nhẹ nhàng cào một cái vào lòng bàn tay Bảo Sơn, Bảo Sơn nắm bàn tay nhỏ bé của cô chặt hơn một chút.
Mọi người cùng nhau xuống núi, Bảo Châu quay đầu nhìn về phía trên đỉnh núi, cô thì thào nói:
"Cám ơn nhiều nhé!"
Bảo Sơn nhướng mày: "Sao em lại cám ơn?"
Bảo Châu nghiêm túc: "Em muốn nói chuyện với ngọn núi và hang động này một lần nữa"
Bảo Sơn nghĩ ngợi một lúc, anh cũng đột nhiên kêu to: "Cảm ơn rất nhiều!"
Thực sự cảm ơn vì đã cho bọn họ có được cuộc sống sung túc trong vòng nhiều năm trời, ngoài ra cũng cám ơn vì đã cho họ có cơ hội gặp gỡ được nhiều người khác nữa.
Bảo Châu vừa cười vừa lớn tiếng kêu: "Cám ơn vì tất cả nhé!"
Bảo Nhạc cũng đáp lại và hét lên cùng cô ấy......
Mọi người cùng nhau hét lớn lên hết lần này đến lần khác, chỉ có gia đình họ mới hiểu được rằng họ thực sự cảm ơn vì điều gì. Cảm tạ trời đất vì cơ hội này......
Cảm ơn nhiều lắm!
** Xe chạy nhanh trên đường băng, hai đứa nhỏ nằm ngủ chu mông ở hàng ghế sau, Bảo Châu đắp chăn nhỏ cho tụi nhỏ, nói: "Đúng là hai đứa này có thể ngủ ở bất cứ nơi nào.
Thích Ngọc Tú cười nói: "Lúc nhỏ con cũng như vậy mà Bảo Châu lắc đầu từ chối: "Con đâu có"
Cô ấy biện minh: "Mỗi lần đi chơi con phải làm trò bởi vì mẹ sẽ bị say xe. Con phải đánh lạc hướng mẹ và làm cho mẹ vui. Ơn giời, tại sao con lại tốt bụng như vậy cơ chứ!"
Người làm mẹ như Thích Ngọc Tú nghe xong không hề thấy khó chịu mà ngược lại trái tim như thể được sưởi ấm.
Bà ấy bật cười thành tiếng: "Các con từ khi còn nhỏ đều rất biết cách cư xử"
Thích Ngọc Tú thật may mắn khi có những đứa con biết cách cư xử, mọi chuyện cũng nhờ vậy mà dễ dàng hơn rất nhiều so với những đứa trẻ khác.
Bà nói: "Mẹ đã may mắn hơn nhiều so với tất cả những người phụ nữ ngoài kia"
Bảo Châu cười rồi dựa vào vai mẹ cô, Thích Ngọc Tú nhẹ nhàng vỗ về con gái, nói: "Con đúng là một đứa con ngoan"
Bảo Châu ưỡn ngực tự hào nói: "Đó là điều đương nhiên rồi ạ.
Cô từ trước đến nay đều rất tự tin như vậy.
Thay vào đó, Bảo Nhạc nhìn hai đứa nhỏ rồi khẽ than thở: "Tiểu A Bố của con không biết có được nuôi dưỡng thật tốt hay không"
Nửa mê nửa tỉnh, Tiểu Trôi Nhi nhẹ nhàng nghiêng đầu nói: "Chú không được nói xấu Tiểu A Bố đâu ạ.
Bảo Nhạc mỉm cười: "Đúng đúng đúng, Trôi Nhi đúng là một người chị tốt.
Cô bé được khen ngợi nên khóe miệng khẽ cong lên, khuôn mặt tỏ vẻ hài lòng, sau đó lại tiếp tục ngủ với tư thế khác.
Xe chạy quanh thành phố rồi tiến vào khu biệt thự, từ xa bọn họ đã nhìn thấy Thích Ngọc Linh đang đứng đợi ở cửa, mong ngóng sự xuất hiện của gia đình em gái.
Vừa nhìn thấy chiếc xe quẹo vô đã vội vàng ra đón: "Em tới rồi sao?" Bà tươi cười nói tiếp: "Nhanh lên nào mau vào trong đi, đồ ăn đã được chuẩn bị sẵn sàng, tất cả mọi người đều đang chờ em đó.
Thích Ngọc Tú mỉm cười: "Tụi em đã nán lại trên núi một lát"
"Anh cả đã đến từ sớm"
Thích Ngọc Tú kinh ngạc: "Nhà hàng của anh cả không bận rộn sao?"
Khi mọi người còn đang nói thì anh cả Thích cũng đi ra, tươi cười rạng rỡ: "Bận chứ, làm sao mà không bận được? Công việc kinh doanh vẫn rất ổn định, ha ha ha. Nhưng mà chị dâu đã dẫn bọn trẻ đi trông coi một chút rồi, anh qua đây là để gặp em đó"
1032 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận