Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 678: Chương 678

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Đinh Lan nhìn bọn họ mà không biết nói gì, có chút do dự, suy nghĩ một lát rồi vẫn nói: "Vậy tôi sẽ về trước đây?
Nói ra thì bây giờ là kỳ nghỉ nên trường học ít người, nhưng nếu đông người liệu hai người có biết xấu hổ không! ? Cho dù là hai vợ chồng cũng sẽ không ở trước mặt mọi người mà làm như vậy. Nhưng Điền Bảo Sơn lại có vẻ như đây là chuyện đương nhiên, bạn học trong ban bọn họ đều biết con người Điền Bảo Sơn, tuy ngày thường lời nói thiếu dứt khoát, nhưng chỉ cần đề cập đến em gái anh, anh sẽ hóa thành ông cụ non ngay tức khắc.
Không kỳ quái, thật sự không kỳ quái chút nào!
Quả thật Đinh Lan rất thích tính cách này của Bảo Sơn, bởi vì nguyên nhân trong nhà, Đinh Lan sợ nhất là người khác đối với mình giống như cha mẹ, cho nên tính cách Bảo Sơn thật sự rất tốt, hơn nữa lớn lên cũng đẹp trai, thành tích học tập lại giỏi, kỳ thật trong lòng Đinh Lan là đang có ý tứ kia.
Hơn nữa trong lòng Đinh Lan hiểu được, không chỉ có mình Đinh Lan, mà kỳ thật còn có nhiều người khác cũng có tâm tư như vậy.
Chẳng qua là mọi người rụt rè không dám nói thẳng ra mà thôi.
Nữ sinh ở trường bọn họ học tập đều tương đối tốt, ít nhiều thì trong lòng cũng có chút kiêu ngạo, đương nhiên sẽ không chủ động theo đuổi bạn học nam, đặc biệt là bạn học nam lạnh lùng. Nếu đổi lại là một người như Ôn Nhu, nói không chừng còn có khả năng.
Ngày nào mặt Điền Bảo Sơn cũng lạnh như băng, mọi người đương nhiên sẽ không dám tiến về phía trước, một khi bị từ chối có phải sẽ rất xấu hổ và khó coi không?
Cho dù trong lòng có chút ý kia thì cũng không có ai dám chủ động.
Quả nhiên Đinh Lan cũng không phải kẻ ngốc, ít nhiều gì cũng biết, mọi người đều không chủ động còn có một nguyên nhân khác đó chính là Điền Bảo Châu.
Điền Bảo Sơn đối với em gái quá tốt, mọi chuyện đều quá chu toàn, nếu đổi ngược lại điều này là dành cho vợ thì thật sự tốt quá, nhưng rất rõ ràng rằng Điền Bảo Sơn chỉ đối xử với riêng Điền Bảo Châu như vậy thôi.
Nếu thật sự cùng anh hẹn hò yêu đương, còn phải chịu đựng anh chăm chút cho Bảo Châu từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, như vậy thì rất là mệt mỏi và không đành lòng.
Đinh Lan cũng như vậy, mặc dù Đinh Lan thích người lạnh lùng ít nói nhưng nếu muốn nói là đã phát triển đến tình yêu, thì lại hoàn toàn không có chuyện đấy xảy ra.
Hôm nay Đinh Lan kể chuyện gia đình với Điền Bảo Châu, chưa chắc đã là một bước tiến nói rõ ngọn ngành.
Đinh Lan không thích được người khác nâng niu trong lòng bàn tay, nhưng cũng không tượng trưng cho việc Đinh Lan muốn người mình thích nâng niu những người khác trong lòng bàn tay. Thật là quá mâu thuẫn mà.
Thiếu nữ mâu thuẫn Đinh Lan quay đầu lại nhìn về phía Điền Bảo Sơn và Điền Bảo Châu, lúc này Bảo Sơn đang lau tóc cho Bảo Châu, tay lau tóc mà miệng thì không ngừng nói, quả thật không giống anh thường ngày chút nào.
Đinh Lan đột nhiên run run. Á, khi thấy anh hóa thành ông cụ non, Đinh Lan lập tức nghĩ đến cha mẹ mình, bóng ma trong lòng lại trỗi dậy nên cô vội vàng chạy trốn.
Bảo Châu cũng không biết nội tâm Đinh Lan lại suy diễn nhiều như vậy, cô hỏi: "Anh ơi, ngày mai anh phải đi cùng ông Lôi đi khắp nơi ở Bắc Kinh tham quan sao?"
Bảo Sơn ừ một tiếng, nói: "Đúng vậy"
Tuy còn chưa có cái gì xác định nhưng ông Lôi muốn mời Bảo Sơn làm người dẫn đường cho ông, tuy Bảo Sơn có chút do dự, nhưng anh vẫn không nhịn được mà đồng ý.
Kỳ thật tận sâu nơi đáy lòng, anh cũng rất mong chờ mình có người thân thích.
Không quan tâm người kia là ai, người đó có tiền hay không, anh chỉ muốn mình có thể tìm lại được người thân.
Người ngoài nhìn vào chỉ cảm thấy Bảo Sơn là người lãnh khốc ít nói, nhưng kỳ thật bản thân Bảo Sơn cũng khát khao có được người thân.
Anh nói: "Anh đưa ông ấy đi tham quan khắp nơi, còn chuyện xem nhà thì anh cũng sẽ lưu tâm. Nếu em gặp được chỗ thích hợp phải nhớ liên hệ ngay với anh, anh sẽ cùng em đi xem Bảo Châu gật đầu, dạ một tiếng, cô lén liếc mắt nhìn anh trai một cái, nói: "Anh ơi lúc ở trên xe lửa, anh đã gặp bọn họ sao?"
Kỳ thật lúc ở trên xe lửa, cô đã thấy anh trai khác thường, nhưng lúc ấy đông người, Bảo Châu cũng không truy vấn kỹ càng tỉ mỉ, không ngờ chuyện này còn có diễn biến tiếp theo.
Bảo Sơn dừng tay một chút, nói: "Em có tin không? Lúc ông ấy bắt lấy tay anh, anh có một loại cảm giác, ông ấy là người thân của anh. Tuy còn chưa đi nghiệm chứng nhưng anh thật sự có loại cảm giác này"
Bảo Châu gật đầu: "Em tin chứ."
Cô cắn môi, nhẹ giọng nói: "Vậy.... Nếu anh......"
Cô suy nghĩ, nhưng không tiếp tục nói, có những chuyện nếu còn chưa phát sinh thì tạm thời không cần đề cập tới.
Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng vực lại tinh thần, nói: "Anh ơi, vậy ngày mai mọi người đi chơi vui nha, chuyện tìm nhà anh cứ yên tâm, em sẽ tự mình xử lý"
1063 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận