Mọi người chuyển xe tới trong huyện, rồi lại từ trong huyện chuyển xe về công xã, lúc này mới đi theo Thích Ngọc Tú đến chỗ ở của bọn họ, ông nội Bảo Sơn đưa việc tìm căn nhà này cho chủ nhiệm Tiết sắp xếp.
Tuy chủ nhiệm Tiết không phải người ở đây, chỉ chỉ đạo chuyện này cho cấp dưới. Nhưng bây giờ người làm việc đều tương đối nghiêm túc, thật sự tìm được một cái nhà cũng không tệ.
Thích Ngọc Tú: "Cái nhà này của chúng ta là cùng khu với người nhà chính phủ.
Hiện tại không có khái niệm tiểu khu, người ở cùng khu thì chỉ cách nhau có cái tường, còn cổng thì không có. Có thể có cái tường đã là tốt lắm rồi, cái tiểu khu đại khái là có 7 - 8 tầng lầu, thông thường sẽ là 6 tầng.
Thích Ngọc Tú dẫn bọn họ đi vào trong một căn nhà, nói: "Nhà chúng ta ở khu số 2.
Bọn họ cùng nhau lên lầu, vừa mới đến cửa thang lầu đã thấy một cụ bà đi xuống. Tròng mắt bà cụ thuyên chuyển, cười nói: "U? Đây là con gái cô đã về sao?"
Thích Ngọc Tú: "À, Bảo Châu, đây bà Vương ở lầu trên, con mau chào hỏi đi Bảo Châu chào hỏi, sau đó đi theo mẹ vào nhà, nhà bọn họ ở lầu một, Thích Ngọc Tú mở cửa vào nhà, nói: "Tới nhà rồi"
Căn nhà này được giữ gìn cẩn thận, Bảo Châu dạo qua một vòng, chắc diện tích khoảng một trăm ba mươi mét vuông.
Diện tích căn nhà này là lớn nhất tiểu khu, hiện tại căn bản là không có căn nhà hai ba trăm mét vuông, trên cơ bản nhà lầu lớn nhất cũng chỉ khoảng một trăm mà thôi.
Thích Ngọc Tú: "Nơi này vốn dĩ là nhà của cục trưởng Cục Công An, đúng lúc ông ấy được điều đến trong huyện nên căn hộ này đã được thu hồi và bán cho ông Lôi. Nơi này có ba phòng hai sảnh, mọi thứ trong nhà còn khá tốt."
Bảo Châu a một tiếng.
Thích Ngọc Tú lại nói: "Mẹ đã chuyển hộ khẩu đến đây Bảo Châu: "Hả?"
Thích Ngọc Tú tiếp đón mọi người vào nhà rồi ngồi xuống uống trà, sau đó tự mình kể chuyện những ngày vừa rồi, Bảo Châu ở thủ đô vô cùng bận rộn, cô ấy ở quê cũng không nhàn rỗi. Vừa nói bọn họ từ thủ đô trở về, thành phố đã sắp xếp người dẫn bọn họ tới tiếp nhận nhà. Bởi vì lúc ấy khi làm giấy chứng nhận quyền sở hữu tài sản cũng đã trực tiếp viết tên Thích Ngọc Tú, cho nên Thích Ngọc Tú không cần làm bất kỳ thủ tục nào.
Nhưng cô ấy nghĩ tới nghĩ lui, vẫn quyết định chuyển hộ khẩu từ trong thôn ra đây.
Vốn dĩ cô ấy dự định đợi chia đất rồi đưa cho vợ Đại Sơn nhưng kế hoạch đã có sự thay đổi, bọn họ đột nhiên có nhà.
Thích Ngọc Tú vẫn quyết định trước lúc chia đất mà chuyển hộ khẩu nên không cần đất nữa. Chuyện này đối với rất nhiều người là không thể nào lý giải được.
Vài thập niên tới thì điều quan trọng nhất chính là đất và lương thực.
Nhưng Thích Ngọc Tú cũng không dự định ở lại quê lâu, con gái cô ấy ở thủ đô, đến lúc đó con trai cũng đi rồi, cô ở lại một mình để làm gì?
Làm cái. gì?
Không thể cho người khác thuê sao?
Thích Ngọc Tú không nghĩ như vậy, có thể cô ấy cũng không nóng vội chuyển hộ khẩu, nhưng cô vẫn không định chiếm món hời này, nếu đã chắc chắn không thể trồng trọt, tại sao lại còn phải nhất quyết chiếm cho bằng được. Bây giờ chuyển hộ khẩu trên cơ bản chỉ có hai con đường.
Một là có nhà, hai là có đơn vị tiếp nhận.
Thích Ngọc Tú là thuộc con đường thứ nhất, hơn nữa là một người phụ nữ, cô ấy chuyển đi thì con trai cô ấy cũng có thể chuyển đi.
Lúc này hộ khẩu là đi theo mẹ.
Chỉ là cho dù hộ khẩu của cha có ở trong thành đi chăng nữa thì con cái sinh ra cũng phải đi theo mę.
Cho nên hộ khẩu của người phụ nữ ảnh hưởng trực tiếp đến thế hệ sau. Đây cũng là nguyên nhân khiến rất nhiều người không muốn lấy vợ nông thôn.
Ví dụ như Thích Ngọc Linh, cô ấy tiếp nhận công việc của mẹ chồng, nên mới có hộ khẩu trong thành.
Bằng không mấy đứa con đều phải đi theo cô ấy rồi.
Thích Ngọc Tú nhìn con gái, nói thẳng: "Mẹ biết có rất nhiều người cảm thấy có đất thì càng tốt, nhưng mẹ ăn ngay nói thật, mẹ không muốn trồng trọt. Nếu thật sự không muốn, mẹ cũng không chiếm đất, mẹ chuyển hộ khẩu đi nơi khác, người khác cũng có thể được phần nhiều hơn, mọi người đều rất vui mừng"
Bảo Châu gật đầu: "Đúng vậy"
Cô cười tủm tỉm: "Mẹ nói đúng lắm.
Thích Ngọc Tú quyết định cái gì thì Bảo Châu đều sẽ không phản đối.
Mẹ cô đã đưa ra quyết định rồi làm sao có thể sai được?
Cho dù là sai, vậy...... một thời gian sau cũng có thể chứng minh, mẹ cô nhất định là đúng.
Dù sao thì Bảo Châu cũng đều nghe theo mẹ, cô biết mẹ không thích trồng trọt. Cô ấy đã làm gần 30 năm, nếu nói từng ấy năm như vậy đã quá đủ rồi thì cũng có thể hiểu được.
Chẳng hạn như Bảo Châu, thật lòng mà nói, cô không thích lên núi đào đồ ăn, càng không thích đi nhặt củi.
Bởi vì khi còn nhỏ phải làm nhiều, tuy về sau cuộc sống tốt hơn nhưng trong tiềm thức thì vẫn không yêu thích công việc này cho lắm.
Thích Ngọc Tú nghĩ đến lúc cô ấy chuyển hộ khẩu mà người trong thôn khiếp sợ, nhịn không được bèn cười nói: "Những người này đều nói mẹ điên rồi.
1095 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận