"Đa số các gia đình đều khó khăn, cuộc sống đương nhiên cũng khổ sở, các người còn ở trường học nên chưa hiểu rõ cảm giác đó. Tôi cảm thấy chính sách này có lẽ là nhằm vào việc đó. Cho mọi người một cơ hội kiếm tiền trang trải cho cuộc sống, đại khái đây là nguyên nhân khiến cho chính sách này xuất hiện.
Tuy mọi người đã ở cùng nhau nửa năm nhưng thật ra chưa từng kể qua chuyện nhà mình, lần này Ôn Nhu nhắc tới, ngoài việc thảo luận về chính sách một chút, cũng hỏi: "Chị Ôn Nhu, vậy chồng và các con chị vẫn ở bên kia sao?"
Ôn Nhu lắc đầu: "Đương nhiên là không rồi"
Chị ta nói: "Tôi ở bên này học đại học, tôi có suy nghĩ thế này, nếu chính sách mấy năm nay có gì thay đổi, tôi sẽ đưa bọn họ đến đây, người một nhà sao có thể cứ ở xa nhau mãi được. Nếu thật sự không được, phải chờ tới khi tôi tốt nghiệp đại học được bổ nhiệm công tác, lúc đó tôi sẽ đưa bọn họ đến đây.
"Vậy không thể ở nhà mẹ đẻ chị sao?" Đinh Lan hỏi.
Ôn Nhu lắc đầu, nói: "Trước kia bởi vì thân phận phần tử trí thức mà cha mẹ tôi bị bắt phạt, tuy hiện tại đã sửa lại án xử sai, nhưng nhà tôi không phải giàu có, chỉ là gia đình bình thường, phòng ở nhà tôi đã được trả lại, khoảng độ một trăm mét vuông. Nhưng mà tôi còn có 2 người anh và 1 đứa em trai, anh cả tôi bốc thuốc ở sở vệ sinh, phòng ở đều phải thuê, lần này đương nhiên muốn dọn đến ở cùng cha mẹ tôi rồi. Anh hai tôi và em trai lần này cũng thi lại, dù sao thì bọn họ cũng có trường học. Bọn họ vừa già vừa trẻ, có tới mười lăm mười sáu người, căn bản là không đủ chỗ ở"
"Đều là con, bọn họ có thể ở thì chị cũng có thể chứ. Đinh Lan cảm thấy quá bất công.
Ôn Nhu cười nói: "Cha mẹ tôi thương con trai hơn Chị ta nhẹ giọng: "Những gia đình giống như nhà em và Bảo Châu rất ít.
Thời buổi này không trọng nam khinh nữ mới là lạ.
"Cha mẹ tôi so với người khác đã là tốt lắm rồi"
Bảo Châu không nói gì, cô cũng hiểu rất rõ không phải nhà nào cũng giống nhau.
"Nhà Ôn Nhu đúng là đã tốt lắm rồi." Trần Băng Thiến hiếm khi tham gia bàn luận, nói: "Điều kiện nhà tôi không tệ, nhưng lúc xuống nông thôn, cha mẹ tôi cũng không quản tội. Sau đó tôi bệnh nặng, tôi có vay tiền cha mẹ, nhưng một phân tiền bọn họ cũng không cho mượn, nói coi như không có đứa con gái như tôi"
Đinh Lan: "Cái gì chứ?"
Bảo Châu nghiến răng mà mặt đều lộ rõ gân xanh.
Trần Băng Thiến bình tĩnh nói: "Cho nên tôi không sao cả"
Bạch Chân Tâm chống cằm, nói: "Cha mẹ tôi cũng đối xử với anh tôi tốt hơn, nhưng bọn họ đối với tôi cũng không tệ, nếu không phải bọn họ chạy vạy khắp nơi vì tôi thì tôi đã phải xuống nông thôn rồi"
"Bảo Châu, rất nhiều người nói cha cậu không còn nữa, điều đó là thật sao?"
Bảo Châu bị gọi tên, nhưng không có gì đáng xấu hổ, cô nói: "Ừ, cha tôi không còn nữa, mẹ tôi đã nuôi anh em tôi khôn lớn, mẹ tôi thật sự rất lợi hại"
Đinh Lan vội vàng gật đầu: "Tôi có thể nhận ra được, cha tôi là người rất mạnh mẽ, người bình thường đánh không lại ông ấy đâu, nhưng ông ấy lại nói ông ấy đánh không lại mẹ cậu."
Mọi người: "......"
Tuy lần đầu gặp mặt không có thiện cảm mấy, nhưng là giường trên giường dưới trong cùng một phòng ngủ, Bảo Châu và Đinh Lan cũng có thể hòa thuận sống chung với nhau, cô cũng không giận cá chém thớt, dù sao nhà họ cũng không có thiệt hại gì, Bảo Châu nói: "Tuy nhà tôi chỉ có một mình mẹ tôi, nhưng chúng tôi ở trong núi Đông Bắc Đại Sơn, đồ vật cũng rất nhiều, ngẫu nhiên cũng có thể gặp được gà rừng hay thỏ hoang gì đó cho nên cuộc sống cũng tạm ổn.
Cuộc sống nhà cô không phải là tạm ổn mà là rất tốt! Nhưng những lời này mọi người vẫn chưa nói.
"Mẹ chồng tôi cũng ở Đông Bắc, tôi nghe bà ấy kể, thật sự ở đó cũng có thứ tốt. Lúc bà ấy mười mấy tuổi đã lên núi đào nhân sâm, năm ấy tương đối loạn, bà ấy theo người trong nhà đi về phía nam. Lần đó tôi bị đe dọa, là bà ấy lấy nhân sâm ra cứu tôi.
Trần Băng Thiến kể ra chuyện này.
"Hả không phải cậu chưa kết hôn sao?"
Mọi người đều kinh ngạc.
Trần Băng Thiến ăn ngay nói thật: "Tôi chưa kết hôn, trước khi chúng tôi kết hôn thì vị hôn phu của tôi qua đời. Nhưng kiếp này tôi cũng không dự định tái giá nên tôi xem cha mẹ anh ấy như cha mẹ tôi. Bọn họ đều đối với tôi rất tốt. Lúc còn sống, cha mẹ tôi đều bỏ mặc tôi, bọn họ đều là nông dân, cũng không có tiền, nhưng lại đem nhân sâm ra giúp đỡ tôi. Những việc đó tôi đều nhớ rõ"
"A, cậu đúng là gặp được người tốt. Lý Hân Hồng cảm thán tự tận đáy lòng.
Đinh Lan: "Đúng vậy, đúng vậy?
Hai người liếc nhau, lại hừ một tiếng.
Mọi người lần lượt kể chuyện trong nhà, ai cũng có những chuyện phiền muộn. Mặc dù là người địa phương, cha mẹ Quan Tâm đều có công việc chính thức, nhưng gia đình cô ấy khá đông con, cô ấy lại là con giữa nên không có được cảm giác tồn tại, ngay cả lúc đi báo danh nhập học cô ấy cũng phải đi một mình.
1138 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận