"Thịch thịch thịch "Mời vào"
"Lãnh đạo ngài tìm tôi sao?"
Một ông chú khoảng chừng 50 tuổi ngồi ở bàn làm việc gật đầu, chỉ chỉ vào tờ báo, nói: "Cậu đã xem nhật báo Cát Tỉnh ngày hôm qua chưa?"
Báo chí ở các tỉnh kỳ thật đều phải phát về thủ đô, người dân thủ đô cũng chưa chắc đã xem, nhưng sẽ có một vài cơ cấu là sẽ đem báo chí của các tỉnh sao lưu lại.
"Sáng nay tôi có xem qua, cũng không có chuyện gì quan trọng" Ngừng lại một lát, người nhân viên trung niên suy nghĩ rồi nói: "Ngài chỉ chính là cái này sao?"
Người nhân viên mở ra, nói: "Đây là ảnh chụp chung ở một huyện thành của Cát Tỉnh" Lãnh đạo gật đầu, nói: "Ừ, tôi đã xem qua, học sinh ở đây giành được giải nhất tỉnh thành cuộc thi lao động là vinh quang, bây giờ học sinh đều rất hiếu học, như vậy cũng thật là khó lường"
Người nhân viên cũng đồng tình, mỉm cười: "Đúng vậy, lại phải nói đến trường học này, đồng thời đạt được khen thưởng cấp thành phố mà cũng làm được. Một nơi nho nhỏ như thế, đúng là ngọa hổ tàng long"
Trường học này quy mô rất nhỏ, ấy thế mà học sinh trong trường đều có thể bộc phát sự nhiệt tình học hành như vậy, đúng là thanh niên thời đại mới.
"Kỳ thật không chỉ có mỗi nơi này, gần đây báo chí cũng đưa rất nhiều tin như vậy, đứa bé này mới mười mấy tuổi đã có thể đủ khả năng thi đậu cấp ba......" Lãnh đạo hầu như đều thuộc lòng mấy cái tin tức.
Ông lật xem báo chí, chậm rãi nói: "Tôi vẫn luôn cảm thấy giáo dục là lửa sém lông mày, bây giờ xem ra càng thêm kiên định với cái ý tưởng này"
"Ngài nói đúng"
Lãnh đạo ngẩng đầu: "Sửa sang lại tài liệu, tôi muốn một lần gặp gỡ lại mấy lãnh đạo giáo dục, tôi không thể chờ được nữa....."
"Được thôi ạ"
Thủ đô xảy ra chuyện, Bảo Châu bọn họ hoàn toàn không hiểu được, bọn họ cũng không rõ lắm, báo đưa tin về bọn họ thế mà cũng thành chấn động, trở thành cái kích phát điểm nho nhỏ để mau chóng khôi phục thi đại học.
Lúc này Cát Tỉnh đã có chút oi bức, đặc biệt là mọi người đều ở trong phòng học thì lại càng cảm thấy nóng bức.
Bọn họ khai giảng xong là học ngay lập tức, rõ ràng là thời gian không còn dài, nhưng lại đủ để mọi người cảm thấy áp lực và khẩn trương, bởi vì cứ mãi không có tin tức, mọi người cũng không biết học như vậy rồi rốt cuộc có thi hay không.
Bởi vì không biết cho nên lại càng thêm áp lực và khẩn trương.
Đúng lúc tinh thần mọi người đã sắp đạt đến giới hạn, thì hôm nay sáng sớm đã thấy trời âm u, hình như là sắp mưa, khí áp thấp đúng là dọa người.
Sáng sớm, Bảo Châu bước ra cửa cảm thấy không tốt, mặc thêm một cái áo khoác, trở lại phòng học đã nhìn thấy bên ngoài mưa bắt đầu rơi tí tách tí tách.
Mấy bạn đi cùng cô đều cảm thán: "May là chúng ta đi nhanh không thì đã mắc mưa rồi"
Bảo Châu xúc động gật đầu, không nhìn thấy anh trai mình đâu, hỏi: "Anh tớ còn chưa đến đây sao?"
Có chút lo lắng anh vừa đi được nửa đường thì mắc mưa, cô cau mày nép vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
"Cả phòng bọn họ hình như cũng chưa tới, cậu xem lớp trưởng cũng không ở đây, có phải là ngủ quên rồi không?"
Thật sự bây giờ mọi người đều chịu áp lực rất lớn. Nếu thật sự áp lực quá lớn mà ngủ quên thì cũng không phải là không có khả năng. Bảo Châu cũng không biết, do dự có nên quay về xem thử hay không, chỉ là nghĩ lại bản thân mình còn không mang theo dù. Cô mà đi chắc chắn anh cô sẽ lo lắng.
"Bảo Châu, cậu về chỗ ngồi trước đi, cô giáo Uông sắp tới rồi"
Quả nhiên, cô vừa về chỗ ngồi, thì cô giáo Uông bước vào cửa, cô giáo cũng hỏi một câu y như vậy, sau đó nói: "Ai mang theo dù thì hãy đi xem thử đi"
Mấy bạn học sinh nam đều đứng lên, còn đang nói chuyện thì nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân rất mạnh, tiếng chạy bộ ở hành lang phát ra rất lớn, mọi người đồng loạt nhìn về phía cửa, lúc này thấy lớp trưởng đã ướt sũng như gà rớt vào nồi canh.
Khuôn mặt vặn vẹo mà mừng như điên, phía sau hắn còn có mấy bạn học khác, tất cả đều ướt dầm dề, mà có vẻ như không hề cảm nhận được là trời mưa, đột nhiên, lớp trưởng tiến lên ôm lấy cô giáo Uông, cô giáo Uông sửng sốt, bị hắn ôm một cái mà lảo đảo.
Các bạn học: "? ??"
Vậy là sao?
Mấy học sinh nam tỏ ra khoái chí, lớp trưởng run run hét thật to: "Khôi phục rồi ạ, có tin tức khôi phục thi đại học rồi đó ạ!"
"Cái gì cơ!"
Lớp trưởng kích động đến nỗi hai mắt đều đỏ lên, hắn buông cô giáo Uông ra, kêu: "Khôi phục thi đại học, chúng ta được khôi phục thi đại học!"
Cô giáo Uông bị lay động một chút.
Những học sinh nam khác cũng kêu lên: "Thông báo, tớ đã nghe được thông báo.
"Thông báo nói, sẽ khôi phục thi đại học.
"A!"
Trong nháy mắt, phòng học truyền đến tiếng thét đinh tai nhức óc.
Mọi người kích động như cá thiếu nước, mở to mồm thở dốc, nhưng trong ánh mắt lại tràn ngập vui mừng, nói không nên lời nữa rồi. Bảo Châu không thấy anh trai mình, hỏi: "Anh tớ đâu rồi?"
Lúc này mọi người nhìn nhau, nhưng không có phản ứng gì, một lúc lâu sau, một người trong số đó nói: "Hình như, hình như cậu ấy ở phía sau khóa cửa......"
1031 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận