Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 516: Chương 516

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Cuối tuần đầu tiên của kỳ nghỉ xuân, bởi vì trùng với ngày Quốc tế phụ nữ nên được nghỉ thêm một ngày, thứ bảy tan học, Bảo Sơn và Bảo Châu lập tức xách túi to, túi nhỏ trở về nhà. Sáng sớm, Bảo Châu thức giấc nhưng không dậy nổi, lười biếng nằm cuộn tròn trong chăn.
Chẳng qua cô gái nhỏ không nghĩ đến việc mẹ sẽ thức sớm, sáng sớm Thích Ngọc Tú thức dậy, thấy Bảo Sơn cũng đã thức, đang ôm củi ở trong sân, cô hỏi: "Sao con không nằm thêm một lát?" Cô biết mấy đứa con ở trường học cũng rất vất vả, hơn nữa điều kiện ở trường học cũng không tốt như khi ở nhà.
Đừng cho rằng nhà bọn họ giống như bên ngoài, thật ra so với bên ngoài tốt hơn cả trăm ngàn lần.
Trường học của bọn họ cũng không giống như ký túc xá mà Khương Việt nói, thay vào đó chỉ là một ngôi nhà bình thường, sáu người một nhà, một giường, sắp xếp thứ tự trước sau. Với lại ở trường học cũng không có tủ, mỗi người tự mang theo một cái rương để đựng đồ.
Hơn nữa vào mùa đông, mỗi người phải tự mang củi đến để sưởi ấm, nếu muốn dùng nước ấm, phải tự mình đun nước hồ và bỏ vào bình thuỷ.
Cho nên đây là lý do khiến rất nhiều trẻ em trong thôn không đi học cấp ba, bởi ngoài tiền học phí, còn có tiền ăn uống, tiền sinh hoạt, tuy trường học không thu tiền, nhưng vẫn phải chuẩn bị.
Giống như Chiêu Đệ sống trong một ngôi nhà không thích con gái thì sẽ thấy điều kiện ở trường học tốt hơn ở nhà.
Nhưng đối với Bảo Sơn và Bảo Châu mà nói, thì không phải như vậy.
Đây chính là nguyên nhân mà cứ vào mỗi buổi chiều thứ bảy, sau khi tan học, cả hai anh em đều chuẩn bị hết thảy mọi thứ để về nhà.
Chỉ có về nhà, bọn họ mới được tận hưởng cuộc sống, cho nên Thích Ngọc Tú mới kêu bọn họ nằm nhiều hơn một tí.
Bảo Sơn: "Con dậy rồi thì không nằm được nữa.
Bảo Sơn lớn lên đẹp trai tuấn tú, tuy chỉ mới mười bảy tuổi, nhưng cậu đã cao một mét tám mươi tư, so với các thanh niên khác trong thôn phải gọi là xuất sắc. Tuy nhiên đứa nhỏ này vẫn ít nói như xưa, vốn dĩ là một người lãnh đạm.
Chỉ khi ở nhà nhìn cậu mới có dáng vẻ là một anh chàng mười bảy tuổi bình thường.
Thích Ngọc Tú: "Khó khăn lắm mới được nghỉ, mẹ không cần con làm những việc này" Cô đẩy cậu con trai cả ra, nhưng Bảo Sơn cười nói: "Mẹ, con quen dậy sớm, mẹ để con giúp đỡ đi, vừa lúc cho con vận động tay chân luôn Hai mẹ con chuẩn bị bữa sáng xong, Thích Ngọc Tú gọi: "Bảo Châu, Bảo Nhạc nhanh lên nào?
Lúc này, hai đứa nhỏ mới thong thả ung dung bò dậy, lần lượt bước ra cửa, vừa lúc gặp mặt nhau, Bảo Nhạc cười hì hì: "Chị, nhìn chị giống kẻ điên quá"
Tóc tai bù xù, đầu cũng không chải, không giống kẻ điên mà giống một con sư tử.
Cũng giống như Khương Việt không ngớt dành lời khen có cánh cho Bảo Châu.
Bảo Châu hừ một tiếng, nói: "Cái thằng này em to gan thật.
Bảo Nhạc cũng không tức giận, vui sướng tiến lại gần: "Mẹ, sáng nay ăn món gì vậy ạ?"
Thích Ngọc Tú: "Con mau rửa mặt đi"
Bảo Châu cũng thăm dò, kéo cánh tay anh trai, hỏi: "Ăn gì vậy anh?"
Thích Ngọc Tú: "Hôm nay mẹ cho mấy đứa ăn bánh canh"
Bảo Châu vui vẻ nhảy nhót, nói: "A, bên trong còn có thịt" Thích Ngọc Tú đẩy con gái: "Đi đi, con cũng đi rửa mặt đi"
Hai chị em đều bị đuổi đi, thật ra hai người đang nói đùa, Thích Ngọc Tú nói: "Cũng không biết hai đứa con giống ai.
"Giống mẹ!"
Thích Ngọc Tú cười mắng: "Mẹ có chỗ nào không đàng hoàng như vậy sao? Mẹ thấy Bảo Sơn mới giống mẹ nhất, trầm ổn và giỏi giang vô cùng"
"Hu......"
Vô cùng náo nhiệt, một ngày tràn đầy sức sống lại bắt đầu.
Bảo Châu và Bảo Nhạc lấy nước ấm rửa mặt súc miệng, sau đó mới thoải mái ngồi cùng nhau, Bảo Châu cúi đầu ăn bánh canh, nói: "Ngon quá đi mất thôi!"
Anh em bọn họ đều trọ ở trường, mà trọ ở trường thì đương nhiên lúc nào cũng muốn được ăn cơm nhà.
Thức ăn ở trường học hoàn toàn không bằng ở nhà, bọn họ cũng không thể mang theo quá nhiều đồ ăn ngon, cho nên mỗi tuần hai anh em đều phải về nhà, mặc kệ là mưa hay nắng, có gió hay không, nhất định phải về nhà để cải thiện cuộc sống.
862 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận