Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 805: Chương 805

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Bảo Sơn không cười nữa, vẻ mặt càng thêm nghiêm túc, nói: "Ngài căn bản không quen biết cô ta thì dựa vào đâu mà ở đây nói chuyện? Nếu sau này cô ta phạm sai lầm lớn hơn nữa thì ngài tính giải quyết như thế nào? Ngài căn bản không phải đương sự, ngài thậm chí còn không biết gì mà đã tới đây bênh vực, không phải quá buồn cười rồi ư? Điền Phán Đệ này vào năm mười mấy tuổi đã giả mạo chị gái của mình lừa gạt tình cảm của đàn ông. Bây giờ lại dùng bằng tốt nghiệp giả để tìm công việc. Có thể thấy được bản chất người này căn bản là không tốt lành gì, lúc này còn không lo giáo dục cho tốt mà cứ buông tha hết lần này đến lần khác, vậy về sau có phải sẽ càng làm nhiều chuyện xấu hơn hay không?"
Anh ngoài cười nhưng trong không cười: "Nếu như hôm nay chúng tôi không nói ra, về sau cô ta lại cầm bằng tốt nghiệp giả đi lừa gạt những người khác vậy thì ngài tính phải làm sao?" Phán Đệ không ngờ Bảo Sơn lại nói hết tất cả, trong lòng tức giận vô cùng, người đàn ông này đúng là chẳng khác gì lúc nhỏ, càng nhìn càng làm cho người ta chán ghét.
Từ nhỏ đến lớn lúc nào anh cũng đều đứng bên cạnh Bảo Châu, trong mắt anh chỉ có hình bóng của Bảo Châu, không hề để mắt hay quan tâm tới ai khác, rõ ràng cô ta cũng là anh em họ với hai người mà.
Phán Đệ chính là loại người như vậy, cô ta không nghĩ khi còn nhỏ bản thân cũng đã đối xử với người ta không tốt, chỉ biết yêu cầu người khác đối xử tốt với cô ta.
Thật sự Bảo Sơn trước giờ vẫn luôn tốt bụng như vậy, nhưng Phán Đệ chưa từng coi trọng anh, vì sao ư? Còn không phải là vì Bảo Sơn nghèo rách nát không có tiền sao?
Cho nên Phán Đệ vốn dĩ không để ý đến anh.
Nhưng hiện tại Bảo Sơn đã biến thành cậu Lôi, anh có tiền có năng lực, Phán Đệ lập tức để tâm, hơn nữa còn cảm thấy bản thân thật uất ức, tại sao anh lại đối xử với cô ta tệ như vậy? Vẻ mặt Phán Đệ trách móc nhìn Bảo Sơn, cắn môi: "Anh Bảo Sơn à......"
Bảo Sơn lui về phía sau một bước, biểu cảm rất chán ghét: "Ngài xem kìa, bây giờ cô ta còn cố ngụy biện"
Phán Đệ: "Tôi biết tôi sai, tôi thật sự biết sai rồi, không phải là tôi làm...... Là người yêu trước kia của tôi làm, hắn làm giả bằng tốt nghiệp, tôi không biết là giả..... Hắn nói là hắn mua, tôi không biết là giả mà..."
Lúc này cô ta còn dám buông lời nói dối.
"Tôi không muốn nghe theo sự sắp xếp của trong nhà mà kết hôn nên mới bỏ trốn ra ngoài, tôi cho.... tôi cho rằng tôi đã tìm được chân ái của cuộc đời mình rồi nhưng mà người yêu của tôi lừa tôi, hắn còn đánh tôi, lúc này tôi mới phải chạy trốn lần nữa...... Tôi thật sự không biết cái bằng tốt nghiệp ấy là giả..."
Cô ta khóc lóc trông thật đáng thương, mấy người đàn ông xung quanh nhìn đều thấy rất đau lòng. Bảo Châu: "..."
Đúng là đàn ông Tuy nhiên Bảo Sơn vẫn rất lạnh lùng, đại khái là từ nhỏ anh đã biết đây là người như thế nào, anh cũng không dao động một chút nào. Ngoài anh ra thì người không dao động chính là đồng chí công an, dù sao thì bọn họ đã gặp qua nhiều chuyện như vậy rồi, từ ánh mắt di chuyển liên hồi của cô ta đã đủ nói lên cô ta cũng không phải vô tội như những lời cô ta nói.
"Hai vị à, về việc bằng tốt nghiệp giả chúng tôi sẽ điều tra, nhưng tôi thật sự không quá tán thành việc hai vị tố cáo cô ấy tội phỉ báng, tuy tôi biết cô gái này nói chuyện khó nghe làm tổn hại đến danh dự của ngài nhưng thân phận của cậu Lôi đây là đặc biệt, e rằng ngài cũng sẽ không ở lại đây lâu, nếu cứ dây dưa vào chút chuyện nhỏ như thế này chỉ sợ sẽ ảnh hưởng đến chuyến du lịch của hai vị đây. Tôi cảm thấy ra ngoài du ngoạn thì tâm trạng vui vẻ vẫn là điều quan trọng nhất. Nếu bởi vì chuyện này mà làm chậm trễ rất nhiều thời gian thì thật là không nên, ngài nói xem có đúng không? Không bằng cứ để cô ấy xin lỗi. Ngài thấy như thế có được không?"
Bảo Sơn hơi nhíu mày, Bảo Châu rũ mắt suy nghĩ, cười nói: "Ngài nói cũng đúng"
Cô lôi kéo Bảo Sơn, nói: "Lão Lôi à......"
Khóe miệng Bảo Sơn run rẩy một chút, suýt chút nữa là không nhịn được mà nựng mặt cô, tuy nhiên anh vẫn cố nhịn, sau đó gật đầu một cái.
Lão công an thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười: "Cảm ơn ngài, tôi cũng xin chúc ngài có một chuyến đi chơi vui vẻ"
Đồng chí công an không biết phải quản thế nào nên đã tự mình khuyên ngăn, bằng không sẽ còn nhiều chuyện phức tạp xảy ra nữa.
Tuy thoạt nhìn không phải là chuyện lớn nhưng dù sao cậu Lôi này cũng có thân phận đặc biệt, náo loạn sẽ làm ảnh hưởng đến hình tượng của địa phương.
Bọn họ có thể mang Điền Phán Đệ đi nhưng vẫn không hy vọng Lôi Khải Uẩn sẽ xen vào.
Mà hiện tại bọn họ cũng dễ nói chuyện nên công an cũng khoan khoái hơn không ít.
1039 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận