Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 729: Chương 729

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Hai vợ chồng Văn Tử ở trong phòng lặng lẽ nói chuyện nhưng lại không biết, đúng lúc Trương Đào Hoa quay về lấy đồ đã nghe thấy tất cả, trong lòng cô ấy phát lạnh, rón ra rón rén chạy nhanh ra khỏi cửa, sau đó tự vỗ ngực cảm thán: Tế Ninh vẫn là người chồng tốt nhất.
Về người anh chồng thứ hai này, cô ấy vẫn luôn cảm thấy là người lịch sự nho nhã, không ngờ sau lưng lại dọa người như vậy.
Chỉ là chưa đi được bao xa, không biết có phải do cô ấy bị Văn Tử dọa cho sợ hay không, cô bắt đầu ôm bụng khó chịu, tự dưng cảm thấy đau đớn liên hồi.
"Đây không phải là cháu dâu út nhà ông Đường sao, cô bị làm sao vậy?"
Trương Đào Hoa: "Tôi tôi tôi...... Kêu chồng tôi, mau giúp tôi gọi người......"
Trương Đào Hoa được đưa vào bệnh viện, người nhà cũng nhanh chóng chạy đến, có vẻ cô ấy sắp sinh rồi.
Tế Ninh từ nhà Bảo Châu chạy đến, Bảo Châu cũng đi cùng cậu, an ủi cậu. Năm mới này, mọi người đều trải qua ở bệnh viện, 29 tháng chạp, Trương Đào Hoa vào bệnh viện, đây là lần đầu tiên cô ấy sinh con nên đâm ra gặp rất nhiều khó khăn, sau hai ngày liên tục chịu đau đớn, cuối cùng vào sáng mùng một cô ấy cũng hạ sinh ra một bé trai. Bởi vì được sinh vào mùng một nên nhũ danh của đứa bé đã được trực tiếp kêu là mùng một.
Mọi người đều nói đứa bé này được sinh vào ngày mùng một nên có số mệnh rất may mắn, Tế Ninh cũng ngây người ra cả rồi.
Tế Ninh muốn ở bệnh viện chăm sóc vợ, một phần công việc còn lại đều giao cho Bảo Châu thực hiện.
Sau khi làm xong hết tất cả thì cũng đến ngày Bảo Châu phải rời đi.
Ngày mùng hai nhưng người đi xe lửa vẫn rất ít, Bảo Châu và mấy chị em nhà họ Điền đi cùng nhau.
Không biết có phải do bị bỏ đói hay không mà mới về nhà có mấy ngày, cô liền cảm thấy bọn họ đều có chút gầy đi.
Quả nhiên lúc mua cơm chiều trên xe lửa, mấy chị em nhà này đều ăn ngấu nghiến, trông giống như rất lâu rồi không được ăn cơm.
Bảo Châu rất kinh ngạc: "Bao lâu rồi mọi người không được ăn đầy đủ vậy ạ?"
Muội Tuyệt: "Ngày nào cũng không được ăn no hết.
Không phải ăn không ngon mà là ăn không đủ no.
Theo lý thuyết, mấy năm nay thu hoạch được nhiều hơn so với mấy năm trước, chẳng qua là trong nhà vẫn cho bọn họ ăn rất ít.
Muội Tuyệt nắm chặt thành nắm tay, nói: "Mỗi bữa chỉ cho chị ăn có nửa cái màn thầu. Tưởng Đệ: "Bà nội nói bọn chị đều béo rồi nên không cần ăn nhiều như vậy, ăn ít một chút cũng không sao, để lại cho người trong nhà ăn nhiều một chút"
Vọng Đệ: "Áo của chị cũng bị mẹ lấy rồi, bà ấy nói là để làm quần cộc cho em trai.
Bảo Châu không nhịn được liền phun ra. Thím ba của cô sao có thể là 'cực phẩm đến như vậy.
Chiêu Đệ cười, nói: "Mẹ chị ấy mà, thực sự không có chút gì là kỳ lạ cả đâu.
Cô ấy sớm đã quen rồi, từ kiếp trước cô ấy đã quen rồi.
Kiếp trước thì lúc này Tưởng Đệ cũng đã chết rồi. Hiện tại còn sống đã là tốt lắm rồi, chỉ cần thoát khỏi cái nhà này mới có thể có được một con đường sống.
Cô ấy nói: "Lần này trở về nghe nói Phán Đệ đã đính hôn, hình như là định đến thôn trên núi"
Cô ấy biết người này, kiếp trước cũng là đính hôn với người này, Phán Đệ đào hôn () nên đến lượt Tưởng Đệ, kết quả Tưởng Đệ mới mất mạng.
[Chú thích: ( ) Đào hồn: Giờ cưới đã đến sát nút nhưng một trong hai người lại thay lòng] Chiêu Đệ cười lạnh, cô ấy không hề có dự định giải cứu Phán Đệ.
Phải chi cô ta ở kiếp trước và kiếp này không phải một người, không làm những chuyện xấu đó....
Nhưng kiếp này cô ta vẫn làm không ít chuyện thiếu đạo đức. Cho nên Chiêu Đệ tin chắc giang sơn dễ đổi bản tính khó dời.
Có lẽ kiếp này cô ta cũng sẽ chạy trốn rồi không đồng ý kết hôn, nhưng sẽ không có ai thay cô ta để kết hôn nữa rồi.
Con gái của gia đình con trai thứ ba nhà họ Điền đều bị Chiêu Đệ dẫn đi cả rồi.
Phúc Tử nhà bác hai cũng đã đính hôn, sẽ kết hôn sớm hơn Phán Đệ. Mặc dù vẫn còn chưa đủ tuổi.
"Chị bị làm sao vậy?"
Bảo Châu nhìn Chiêu Đệ, thấy biểu cảm của cô ấy đột nhiên rất dữ tợn và oán hận.
Chiêu Đệ vỗ vỗ mặt, nói: "Không có chuyện gì cả đâu.
Cô ấy không thể để những việc này chi phối cảm xúc của mình: "Trường học của em khai giảng sớm như vậy thật đúng là không cho học sinh con đường sống mà.
Bảo Châu: "Ai kêu mọi người đều muốn lấy thành tích tốt đấy chứ!"
Câu này thật sự không sai chút nào.
Ai mà lại không muốn lấy thành tích tốt.
Chiêu Đệ tò mò hỏi: "Bảo Châu, sau khi tốt nghiệp, em cảm thấy em có thể được phân đến chỗ nào?"
Bảo Châu lắc đầu: "Em cũng không biết, bây giờ vẫn còn sớm, hiện tại em chỉ muốn làm được thêm nhiều việc một chút, em với anh trai còn phải so xem ai làm tốt hơn nữa kìa. 974 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận