Mọi người cũng không lén lút lười biếng, làm việc vô cùng nghiêm túc, rốt cuộc cũng không phải làm xong chỗ này là xong rồi, còn đến chín trường học nữa.
Bọn họ làm việc khí thế ngất trời, tuy rằng bận rộn nhưng một tháng kiếm được bảy tám chục, so với việc ở nhà trồng trọt thì tiền nhiều hơn hẳn. Hiện tại công nhân trong thành cũng không kiếm được nhiều như vậy. Tuy công việc của bọn họ đúng thật là mệt nhưng được ăn uống rất ngon lành. Nhưng mà nói đi thì phải nói lại, có người vui mừng thì cũng có người buồn sầu, Thích Ngọc Tú nguyện ý quyên tặng, bộ giáo dục vui mừng, giáo viên vui mừng, học sinh, phụ huynh cũng vui mừng, ngay cả những người có thể ở chỗ này kiếm tiền cũng đều vui mừng.
Nhưng cũng có những người không vui.
Ví dụ như là nhà họ Điền, họ lại không vui.
Đối với bọn họ mà nói Thích Ngọc Tú này thật là quá đáng. Nếu có tiền như vậy thì có thể giúp đỡ bọn họ mà, bọn họ chính là em trai ruột của chồng cô ấy, việc gì mà phải quyên tặng người ngoài? Bọn họ đều nghe nói một trường học phải tốn đến hai mươi ngàn đồng tiền, nếu tính luôn chi phí nhân công thì một trường học tốn khoảng ba mươi ngàn đồng tiền, mười trường học vậy thì chính là gần ba trăm ngàn đồng tiền.
Cho dù là không tính nhưng nghe thấy con số này thôi cũng muốn ngất xỉu. Đối với nhiều người dù là có làm việc cả đời cũng không kiếm nổi ba trăm ngàn, đừng nói là ba trăm, ngay cả ba mươi ngàn thì cả đời bọn họ cũng không thể kiếm được.
Nhưng Thích Ngọc Tú lại nổi điên quyên tặng ra ngoài. Người đã không còn nữa rồi, còn muốn tạo thanh danh thì có ích lợi gì?
Điều đó khiến cho em trai của Điền Đại, là Điền Nhị và Điền Tam đều vô cùng đau lòng.
Nếu mà là đàn bà nhà mình thì đã sớm đánh cho chết rồi.
Bọn họ còn muốn tìm Thích Ngọc Tú nói chuyện nhưng Thích Đại Bảo không ngại gì đám người đó. Hắn sẵn sàng vén tay áo lên đánh người, đừng nhìn Điền Nhị và Điền Tam hăng hái mà tưởng bọn họ lớn gan, bọn họ chính là loại điển hình ức hiếp người nhà, ở nhà thì làm hùm làm hổ nhưng ra đường lại không dám mở miệng. Đám người kia vừa thấy Thích Đại Bảo là đã biết không dễ bắt nạt, bọn họ lập tức không dám làm gì.
Đúng vậy bọn họ không hề dám......
Bọn họ không dám gây chuyện nên chỉ có thể ở nhà nghiến răng nghiến lợi, cả đêm không ngủ được nhưng lại không có cách nào.
Lúc trước trong thôn có mấy bà thím muốn tới kiếm chuyện, Thích Đại Bảo còn chưa động thủ, vợ hắn đã dẫn đầu nhóm phụ nữ xông lên rồi, cả nhà này đàn ông chính là lưu manh, còn phụ nữ chính là đàn bà đanh đá.
Bọn họ căn bản là không dễ gì đụng vào.
Không thể đụng chạm vào họ thì không phải là không đau lòng. Kia chính là tiền, là tiền đó chứ không phải cỏ rác đâu! !!
Điền Nhị và Điền Tam đau lòng, lẽ nào ông Điền và bà Điền không cảm thấy đau lòng sao? Đương nhiên là có rồi, bà Điền trúng gió nên chân cẳng không nhanh nhẹn, mồm miệng không lanh lợi, cả ngày bị nói là đàn bà phá của. Ông Điền thì càng than ngắn thở dài nhưng bọn họ cũng nhận thấy rõ, trước kia Thích Ngọc Tú đều không quan tâm đến chuyện của bọn họ, hiện tại càng không quan tâm.
Đại khái là từ khi Điền Đại qua đời, bọn họ đều muốn đòi lại lễ hỏi, hơn nữa còn mặc kệ gia đình cô là cô nhi quả phụ, những điều đó Thích Ngọc Tú hoàn toàn ghi nhớ trong lòng, hận bọn họ thấu xương. Mà nhiều năm như vậy rồi nên bọn họ muốn tranh giành lại một số thứ, nhưng đều không thành công.
Ông Điền cũng nhìn ra được, trước kia Thích Ngọc Tú không có giúp đỡ, bọn họ không thể tranh giành được gì, bây giờ Thích Ngọc Tú có tiền, mấy đứa cháu nhà họ Thích cũng đều đã trưởng thành.
Mặc dù mối quan hệ giữa cậu em út và cô em út nhà họ Thích với Thích Ngọc Tú không được tốt cho lắm, nhưng bọn trẻ con đều bám lấy Thích Ngọc Tú.
Hơn nữa vẫn có những người có quan hệ rất tốt với Thích Ngọc Tú, đó là cả nhà Thích Ngọc Linh, còn có cả nhà anh cả đã xuất ngũ trở về, cả nhà anh cả bây giờ đang mở một tiệm cơm ở trong huyện, số tiền kiếm được cũng không phải là nhỏ.
Người nhà họ Thích đều có thể giúp đỡ, Thích Đại Bảo lại quản lý nhóm đàn ông làm việc, hiện tại đang kiếm tiền từ Thích Ngọc Tú, ông bà Điền cũng không dám nói nhiều lời.
Cho nên trong lòng người nhà họ Điền đều hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại không dám gây sự nên chỉ có thể bức bối trong người, vợ Điền Tam thì tức giận đến mức sinh bệnh.
Mỗi ngày đều nằm trên giường khóc lóc sướt mướt, chỉ có thể cảm thán ông trời sao lại đui mù như vậy, sao không chiếu cố người tốt như cô ta, ngược lại lại giúp cho người phụ nữ như Thích Ngọc Tú phát tài.
Ông trời đúng là không công bằng Thật là quá không công bằng...
Cô ta đúng thật là người phụ nữ tốt, vừa cần cù chăm chỉ vừa có những đức tính tốt đẹp của người phụ nữ truyền thống, thế mà lại không cho cô ta phát tài.
1064 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận