Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 591: Chương 591

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Trên cơ bản không phải hai anh em cùng đứng hạng nhất, mà là anh hạng nhất thì em hạng nhì, em hạng nhất thì anh hạng nhì.
Cho nên trong tình huống bình thường, mọi người nhất định sẽ không đắc tội hai người này.
"Đúng lúc tớ cũng cảm thấy lời cậu nói hợp quy tắc. Tớ cảm thấy tự mình học cũng không dễ."
Con mọt sách ở ban bọn họ nghiêm túc nói: "Tớ cảm thấy tự mình học thì sẽ có sai sót không ít. Lớp trưởng: "......"
Các cậu như vậy không phải chọc tức tớ sao?
Hắn làm lớp trưởng đương nhiên không phải vì học giỏi, mà là vì hoàn cảnh gia đình tốt, trường bọn họ đều là sắp xếp như vậy. Cái này không phải là chê nghèo trọng giàu, mà là trong nhà có điều kiện tốt, ít nhiều đều là người ở huyện thành, phụ việc cho giáo viên cũng thuận tiện hơn rất nhiều.
Mặt khác, bạn học có điều kiện tốt cũng tương đối có thể có ảnh hưởng đến các bạn học khác.
Hắn nhìn mấy người học giỏi này, than ngắn thở dài: "Sao tớ có thể giảng bài được chứ, tớ học theo thì được hơn Bảo Châu: "Đừng khiêm tốn nữa, chúng ta hãy mau đi nói với các bạn học. Thật ra tốt nhất là giáo viên tới dạy cho bọn họ, nhưng giáo viên cũng có gia đình của mình, hơn nữa, chuyện này cũng không phải thông tin chính thức, học sinh tự phát học tập là một chuyện, nhưng nếu có thêm giáo viên nữa, chỉ sợ lại trở thành chuyện khác, lúc này, chắc chắn mọi người cũng không muốn rước thêm nhiều phiền phức.
Bảo Châu học rất giỏi, cô nguyện ý dành thời gian riêng để giảng bài cho mọi người, đương nhiên là mọi người rất vui lòng.
Nhưng Chiêu Đệ có chút lo lắng, lén lút hỏi Bảo Châu: "Như vậy sẽ không chậm trễ việc em học tập sao?"
Bảo Châu cười tủm tỉm: "Sẽ không đâu ạ?
Chiêu Đệ do dự một lát rồi nói: "Ngụy Điềm Điềm không hề có lòng tốt.
Bảo Châu nhướng mày, cười mỉm nhưng không nói gì thêm.
"Em biết cậu ấy không có lòng tốt vì sao còn......"
Bảo Châu: "Không phải cậu ấy chỉ cần học tốt sao ạ?"
Chiêu Đệ nhìn Bảo Châu, đột nhiên cảm thấy mình có chút không hiểu nổi cô em họ này, tuy nhiên, suy nghĩ lại, cô ấy không hiểu Bảo Châu mới là bình thường. Hai người bọn họ không có cùng một chỉ số thông minh!
"Cậu ấy lo học cho tốt thì dù muốn làm chuyện xấu cũng không có thời gian. Thấy Chiêu Đệ thật sự vì cô mà lo lắng, cô mới nói, bằng không cô sẽ không nói như vậy đâu.
"So với việc đề phòng và suốt ngày canh chừng cậu ấy, chi bằng giữ chặt cậu ấy cùng nhau học tập.
Phàm là người hay có ý xấu đều là do thiếu kiến thức cả. Bảo Châu chân thành nói, đôi mắt vô tội lại nghiêm túc.
Chiêu Đệ:
Bảo Châu vỗ vai chị họ, nói: "Mặc kệ đi ạ, bây giờ học nhiều một chút mới là quan trọng"
Chiêu Đệ: "...... Ừ.
Thấy Bảo Châu hiểu rõ trong lòng, Chiêu Đệ cũng yên tâm hơn.
Cô ấy chỉ sợ em họ trúng chiêu, rốt cuộc, người khác không biết nhưng cô ấy thì biết, năm nay sẽ xảy ra vấn đề.
Nói một cách chuẩn xác là vấn đề đang bắt đầu.
Tuy nhiên nếu em họ cẩn thận, cô ấy lập tức an tâm rồi.
Bây giờ, tan học là Bảo Châu lập tức sửa sang lại tài liệu, lúc tiết tự học buổi tối bắt đầu sẽ giảng bài cho mọi người, chuyện này là Bảo Châu tự mình nói ra, cho nên đứng ở trên bục giảng, còn có chút ngượng ngùng, cô cười nói: "Nếu tớ giảng không tốt, các cậu nhớ nói nha.
"Điền Bảo Châu, cậu học giỏi như vậy, cậu giảng bài cho bọn tớ, bọn tớ vui mừng còn không kịp, làm gì có chuyện cảm thấy cậu giảng không tốt.
"Đúng vậy! Đây là bọn tớ được lợi mà Mọi người bật cười, Bảo Châu: "Vậy thì...... Bắt đầu thôi nhé?"
Cô bổ sung: "Cảm thấy hữu dụng muốn nghe một chút thì nghiêm túc lắng nghe. Nếu cảm thấy cái tớ giảng vô dụng, mọi người có thể tiếp tục làm chuyện riêng. Tớ giảng chính là những cái tớ hiểu và trau dồi được, không phải những lý thuyết trong sách đâu?
Sau khi bổ sung, Bảo Châu cúi đầu nhìn qua đề cương của mình, sau đó bắt đầu: "Bây giờ bắt đầu nhé"
Bộ dạng nhẹ nhàng vừa rồi trong nháy mắt đã biến mất, đầu tiên cô viết lên bảng đen dòng chữ "Tiết thứ nhất, chúng ta giảng một chút......"
Điền Bảo Châu vô cùng nghiêm túc, mọi người lắng nghe và tiếp thu cũng liên tục gật đầu. Buổi tối cô giáo Uông đến đây xem tình hình tự học của học sinh, đi đến bằng cửa sau, nghe thấy trong phòng học cũng không phải ong ong ong, ngược lại là âm thanh dạy học dõng dạc. Cô nghi hoặc đứng ở hành lang cửa sau nhìn vào phía trong phòng học.
Trên bục giảng, Bảo Châu đang chuẩn bị kết thúc tiết này, cô nói: "Tớ giảng cũng không phức tạp, tớ nghĩ như thế này, so với việc học một cuốn sách hoặc một đề cương nào đó, đều không bằng nắm thật vững kiến thức cơ sở. Các cậu tính thử đi, cho dù thật sự có đề cương, thì đối với một kỳ thi, đề cương chắc chắn cũng rất dài. Đừng chỉ lo học theo 10% đề cương mà xem nhẹ 90% cơ sở. Hơn nữa, thật sự tin tớ đi, các cậu không cho rằng phần cơ sở sẽ ra nhiều hơn sao? Cô nói xong liền trở lại chỗ ngồi của mình, mọi người cẩn thận suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng rất có lý, tuy rằng ngày thường đề cương ôn rất chuẩn, nhưng cũng không có nghĩa là đề thi không có phần khác. Cho dù là giống nhau cũng sai không ít.
"A...... Đúng là khó nha!"
1039 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận