"Được vậy thì tớ đã nhìn ra chính trị cậu làm không được, như vậy chúng ta nói về ngữ văn trước, ngữ văn không khó đúng không? Chúng ta nói trước một chút......"
Thẩm An vừa rồi đã rối loạn đầu tóc, bây giờ càng trở nên rối loạn hơn.
Thời điểm lúc chạng vạng.
Lúc Thích Ngọc Linh và Tế Ninh cùng nhau tới bên này, cố gắng hết sức lên núi, đứng ngoài cửa thở hổn hển thì nhìn thấy Thẩm An hai chân loạng choạng, đi đứng xiêu vẹo, bộ dạng u ám, thần thái dại ra: "Ngày mai sẽ lại đến..."
Điền Ngọc Trinh đỡ con gái, luôn miệng nói: "Có phải con...... thi không tốt không?"
Thẩm An rống lên: "So với Điền Bảo Châu, ai cũng đều thi không tốt!"
Trong lòng cô ta yên lặng chờ mong, hy vọng cô ta thi không đậu!
Bảo Châu là người rất tự tin. Thích Ngọc Tú thật lòng cảm thấy đây không phải là di truyền của nhà cô mà là của nhà họ Điền, bởi vì Thẩm An cũng như vậy.
Nhưng cô đã xem nhẹ, nhà họ Điền có nhiều cô gái thiếu tự tin hơn, theo thời gian, thiếu nữ tự tin rốt cuộc cũng có được thành tích cho mình.
Ngày hôm đó, Bảo Châu đang ở nhà, trời lạnh như vậy nên mỗi ngày cô đều ở nhà. Mơ hồ nghe được âm thanh khua chiêng đánh trống, hình như bên ngoài có vẻ náo nhiệt quá, bằng không cô sẽ không có phản ứng gì nhưng lại chợt nhìn thấy có người chạy lên núi.
Mà không phải một người nào khác mà là Điền Cẩu Tử.
Nói thật ra, hai nhà không có qua lại, bây giờ hắn chạy đến đập cửa: "Bác cả, bác cả, thành phố có người tới, có người tới...... Điền Bảo Sơn và Điền Bảo Châu đều thi đậu Trạng Nguyên rồi. Hắn kích động đến nỗi phải vụt chạy đến đây, tuy ông bà nội hắn đều nói tuyệt đối không được trêu chọc đến người nhà này, nhưng lúc này hắn đâu thèm để ý nhiều như vậy.
"Có ai ở nhà không mau mở cửa đi, mở cửa đi ạ."
Bảo Sơn vội mang giày đi ra ngoài, anh cảm thấy nếu còn không ra thì Điền Cẩu Tử có thể sẽ phá sập rào tre, hắn kích động như vậy hẳn sẽ có sức mạnh đó, còn tưởng rằng bọn họ là anh em tốt nhất trong thiên hạ.
Nhưng mà... Anh em tốt ư? Không phải như vậy.
Anh ra tới, nhíu mày hỏi: "Có chuyện gì mà ầm ĩ vậy?"
Lúc này đã có người theo sau Điền Cẩu Tử lên núi, đi đầu lại là thầy hiệu trưởng của Bảo Sơn bọn họ. Bên cạnh hiệu trưởng còn có rất nhiều người mặc áo bông, cả trai lẫn gái đều có.
Vừa thấy Bảo Sơn, lập tức đã kêu: "Con chính là Điền Bảo Sơn.
Bảo Sơn vội kéo rào tre mở cửa, đỡ thầy hiệu trưởng, nói: "Đường núi không dễ đi......
Thầy hiệu trưởng cầm tay Bảo Sơn, nói: "Bảo Sơn à, em đứng nhất tỉnh! Em thi khoa học tự nhiên nhất tỉnh đó" Sau đó lại nhìn về phía sau anh, hỏi: "Bạn học Điền Bảo Châu đâu rồi?" Thầy mừng rỡ muốn ngất xỉu, nói: "Bạn học Điền Bảo Châu được thành tích nhất ban xã hội!"
Hai anh em này sao lại khôn khéo như vậy, biết tách ra thi, ha ha, ha ha ha ha! Lúc này trường học bọn họ lập tức ôm cả Trạng Nguyên tự nhiên và xã hội.
"Được lắm, hai anh em thật sự rất giỏi"
Lúc này Bảo Châu cũng chạy ra, cô thật sự không nghĩ tới, trong nhà lại có nhiều người tới như vậy.
"Em đứng nhất, em thật sự đứng nhất sao ạ?"
Bảo Châu mở mắt to cực đại, có chút không thể tin được, tuy cô là một cô gái thích khoe khoang, là một cô gái cực kỳ tự tin, nhưng chuyện gì không có thật thì không bao giờ dám nói.
Nhưng hiện tại đã khác, cô, cô thật sự đứng nhất.
Bảo Châu lấy tay che miệng, vui mừng đến bật khóc: "Mình thật là lợi hại, sao mình có thể lợi hại như vậy chứ."
Đám người vây xem:
Tuy nhiên, sau vài giây ngây ngốc ngắn ngủi, mọi người cũng đều gật đầu: "Đứa nhỏ này thật là quá lợi hại. Người trong bộ giáo dục về cơ bản đều đã gặp qua Bảo Sơn và Bảo Châu. Hơn một năm qua, hai anh em này đã lấy thưởng rất nhiều, không ít lần bọn họ được mời đi trao giải, cho nên có ấn tượng với hai đứa nhỏ này, lại thấy nhà hai anh em rất bình thường, thật lòng cảm thán: "Tuy điều kiện gian khổ, nhưng hai đứa đều ham học, có thể ở trong hoàn cảnh gian khổ như vậy mà lấy được thành tích tốt thì chứng tỏ thấy được trong quá trình giáo dục thiếu một thứ cũng không được.
Nhà nghèo quý tử"
Bảo Châu: "? ??"
Bảo Sơn: ".....
Nhà bọn họ không phải khá tốt sao?
Nhưng bọn họ nghĩ như thế này không sai, những người đi theo lên núi đều gật đầu lia lịa, còn có người hốc mắt đỏ hoe, một ông chú lớn tuổi đỏ hoe mắt nói: "Hai đứa đều là trẻ ngoan. Càng ở trong điều kiện gian khổ, càng phải nỗ lực nhiều hơn người khác, các cháu làm được, lão già này cũng vì các cháu mà được thơm lây"
Bảo Châu và Bảo Sơn liếc nhìn nhau, không biết trong lòng ông chú đang nghĩ gì, nhưng Bảo Sơn vẫn chủ động nói: "Thật ra hoàn cảnh nhà hai anh em cháu khá tốt.
Nhưng mà lời này có người tin được sao?
Rõ ràng là không có!
Tuyệt đối không có!
Cứ nhìn cái chỗ ở này đi, cứ nhìn cái nhà này đi! Làm sao mà tin được cơ chứ.
1034 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận