Bảo Sơn nổi tiếng sau hai trận chiến, một trận chiến là sau ngày khai giảng đè bạn cùng phòng cạo trọc đầu; trận chiến thứ 2 chính là cái này. Cho nên, anh trai Bảo Châu...... thật sự sẽ không bao giờ lừa gạt người khác.
Bảo Châu trở nên vui vẻ, nói: "Anh, ở trong lòng anh có phải em là cô gái đẹp nhất trên đời không?"
Cô chính là tự tin như vậy.
Bảo Sơn nhìn Bảo Châu mặt mày hớn hở, biểu cảm kiêu ngạo, cười nói: "Sao em có thể tự tin như thế?"
Bảo Châu ngẩng đầu ưỡn ngực: "Đó là đương nhiên rồi.
Bảo Sơn không nhịn được mà bật cười, anh nói: "Ừ, em là đẹp nhất"
Bảo Châu cười đắc ý, cười đủ rồi lại kiêu ngạo nói: "Vậy anh không cưới vợ được rồi, anh có em gái đẹp như vậy, muốn nhìn đến người khác không phải rất khó sao? Nếu khó vậy rồi thì làm sao mà phải lòng ai được nữa?"
Bảo Sơn dừng bước một chút, sau đó ra vẻ như không có gì, nói: "Anh Kiến Kỳ còn chưa kết hôn, sao anh phải vội? Với lại, đàn ông 30 tuổi vẫn còn trẻ, không phải anh Khương Lãng ba mươi mấy tuổi rồi vẫn độc thân đó sao?"
Nói ra thì Lý Kiến Kỳ cũng là cực phẩm ở đại đội Được Mùa, thế nên khi còn ở đây, những người khác trong đại đội bọn họ đều có vẻ không xuất sắc bằng Kiến Kỳ. Thành thật mà nói, gia đình Thích Ngọc Tú vẫn có chút đặc biệt, rốt cuộc thì cuộc sống có tốt hay không chỉ cần xem tinh thần và diện mạo con người sẽ biết ngay, tuy nói nhà bọn họ có mấy đứa con nhỏ rất khó khăn nhưng rất nhanh đã khá lên nhiều.
Không chỉ không mượn lương thực của thôn, mà Bảo Nhạc cũng không cần đến sở vệ sinh nữa.
Trong chuyện này, thứ tự trước sau là, cuộc sống tốt, dinh dưỡng đầy đủ, Bảo Nhạc được bổ sung đầy đủ dinh dưỡng nên không còn đau đầu nhức óc, thân thể tự nhiên cũng trở nên vô cùng khỏe mạnh.
Nhưng mọi người lại không biết điều đó, mọi người thấy sau khi Bảo Nhạc không đi sở vệ sinh thì cuộc sống nhà bọn họ trở lại bình thường. Có thể thấy được, nhà có con ma ốm thật là phí tiền. Con cái khỏe mạnh, tiết kiệm được số tiền này, cuộc sống mới tốt lên.
Tuy nhiên điều kiện nhà bọn họ tốt, tự nhiên cũng có người đố kỵ, một góa phụ nuôi ba đứa con nhỏ còn có thể có cuộc sống tốt, sao có thể không ghen ghét cho được? Nhưng, người trong thôn cũng không chú ý quá mức đến nhà Thích Ngọc Tú.
Vì sao?
Trong đại đội Được Mùa của bọn họ, người có năng lực thật sự quá nhiều. Người đầu tiên xem ra là Lý Kiến Kỳ, sau khi tốt nghiệp cấp ba nhóc đến nhà máy làm công nhân thời vụ, sau đó dựa vào năng lực bản thân nên được giữ lại làm công nhân chính thức.
Tuy nói nhà anh không được xem là giàu có, nhưng em trai, em gái ở nhà cũng không còn là trẻ con. Vậy cũng xem như là một mối hôn sự tốt.
Ấy thế mà, Lý Kiến Kỳ lại cự tuyệt bà mối.
Không chỉ cự tuyệt bà mối mà còn luôn lãng phí thời gian, cho đến bây giờ đã 25 tuổi vẫn không tính đến chuyện tìm đối tượng, không tính đến chuyện kết hôn.
Trước kia anh dựa vào năng lực bản thân mà được ở lại nhà máy, sau đó lại dựa vào năng lực bản thân mà trở thành đề tài bàn tán cho người trong thôn.
Đề tài nói chuyện phiếm của mấy cụ già trong thôn đều nhắm tới Kiến Kỳ; đề tài nói chuyện phiếm của mấy thím tụ tập giặt quần áo trong thôn cũng vẫn là Lý Kiến Kỳ; đề tài nói chuyện phiếm của mấy thiếu niên trong thôn lại là anh. Vậy có thể vẫn nói nhóc là người giỏi sao?
Hai mươi lăm tuổi rồi mà còn không suy xét đến vấn đề cá nhân, khiến cho họ hàng thân thích trong nhà và bạn bè đều sầu theo.
Nhưng cũng vì vậy mà nhận định rằng nhóc không tốt sao?
Mỗi tháng Kiến Kỳ đều mua hết thứ này đến thứ kia cho gia đình, hơn nữa còn vô cùng hợp lý, nếu như bây giờ mà kết hôn, tóm lại là phải chăm sóc cho vợ, sau đó còn sinh con và chăm sóc cho con, vậy thì còn được bao nhiêu tinh thần và sức khỏe để quan tâm đến gia đình nữa?
873 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận