Phán Đệ ôn nhu: "Được ạ"
Nhưng trong lòng cô ta: Muốn tôi đây trốn chạy cùng nhau sao? Đúng là mơ tưởng hão huyền mà!
Tôi đây không thể để bị liên lụy được.
Cô ta thần bí lén lút đi vào thị cục: "Tôi muốn gặp lãnh đạo của các người...... Hả? Đại ca, là anh sao? Còn nhớ tôi không? Mấy năm trước chúng ta gặp nhau ở Lư Sơn. A, gặp được anh thật tốt quá, tôi muốn tố giác có người tham ô......"
Lão công an vì chuyện lần đó nên được điều tới thị cục, vì mới chuyển đến gần đây nên còn chưa có chỗ đứng vững vàng.
Hắn vừa nhìn thấy Điền Phán Đệ thì a một tiếng: "Cô..."
Điền Phán Đệ cắn môi uất ức: "Tôi cho rằng mình đã gặp được người chồng tốt, chỉ là không ngờ tới lại gặp phải một tên sâu mọt, tuy rằng tôi còn tình cảm với hắn nhưng tôi không thể mặc kệ được, không thể nhìn hắn ngầm chiếm đoạt tài sản nhà nước, tôi nguyện ý tố giác hắn, tôi biết hắn để tiền ở đâu, tôi biết hắn để sổ sách ở đâu...."
Lão công an:
Dưới sự trợ giúp của Điền Phán Đệ thì hắn thuận lợi bắt được người có ý đồ chạy trốn. Điền Phán Đệ mang theo bộ mặt đáng thương đi ra khỏi cổng Cục Công An.
Tuy cô ta tham hư vinh, tuy cô ta ham ăn biếng làm, tuy đạo đức của cô ta thấp nhưng cô ta cũng không thể làm chuyện phạm pháp..... Nếu cô ta xen vào chuyện này, vậy chắc chắn là phải đi tù rồi, nhưng hiện tại thì cô ta không có quan hệ gì với hắn cả, cùng lắm thì lại tìm một người khác coi tiền như rác..... À không, một người đàn ông khác "thương hoa tiếc ngọc".
Lúc cô ta đi theo xưởng phó thì cũng đã lấy được bằng tốt nghiệp chính quy.
Hiện tại Phán Đệ nhận thức rõ ràng rằng ao cá có cá nhiều như vậy, không cần thiết có chết cũng không gây phải bắt lấy một con, nếu như cảm thấy có vấn đề, cô ta sẽ từ bỏ hết tất cả, chỉ có như thế mới tổn hại đến bản thân. Chẳng qua vận may của Phán Đệ không được tốt, cô ta thật sự đúng là đã bán đứng quá nhiều người......
Còn lão công an và anh công an trẻ tuổi vì tiếp xúc với cô ta, có cô ta là đối tượng "mật báo" chủ yếu, hai người lên như diều gặp gió, thăng chức đều đều.....
Điều này khiến bọn họ thật sự hoài nghi, Điền Phán Đệ này rốt cuộc có ma lực gì mà sao cô ta lại thần kỳ như vậy.
Nhưng cứ hễ có nam thanh niên nào ở cùng cô ta thì cũng đều đi vào cùng một kết cục.
Có quyền lợi thì tham ô nhận hối lộ.
Có tiền thì kiếm tiền không hợp pháp.
Theo truyền thuyết cũng có một người phụ nữ như vậy, cô ta là cái radar "tội phạm", chỉ cần đối tốt với cô ta thì chính là tự đưa mình đi vào kết cục thảm thương. Chẳng qua cũng không ai biết người phụ nữ này là ai.
Điền Phán Đệ: Mẹ nó, tìm một người đàn ông đáng tin cậy sao lại khó như vậy, lần nào cũng suýt chút nữa là bị liên lụy, đúng là xúi quẩy mà!
Đương nhiên tất cả những lời này đều chỉ hiện lên trong đầu cô ta mà thôi.
Hiện tại Bảo Sơn và Bảo Châu đang ngồi trên xe lửa trở về thủ đô......
Bảo Châu và Bảo Sơn cùng nhau trở về thủ đô, cô nghĩ vẫn nên nói với Chiêu Đệ một tiếng.
Chiêu Đệ vẫn chú ý đến Phán Đệ. Tuy nhiên Chiêu Đệ chỉ im lặng trong chốc lát, sau đó lập tức nói:
"Em cứ kệ nó đi, chị đã cẩn thận suy nghĩ rồi, nó cũng không phải là một đứa lớn gan, nó chỉ biết làm hại người trong nhà mà thôi. Mấy chuyện xấu xa hơn nó cũng không dám làm đâu? Cô ấy đúng thật giống như Bảo Châu nghĩ, Chiêu Đệ vẫn rất để ý đến Phán Đệ, rốt cuộc thì cũng do kiếp trước cô ấy vì Phán Đệ mới phải chết.
Hơn nữa gia đình của cô ấy, thân tình của cô ấy, tất cả đều bị Phán Đệ phá hỏng, nhưng cũng nhờ vậy mới cho cô ấy biết được chồng và con cái đều không thể dựa dẫm được. Điều này khiến cho Chiêu Đệ rất khó chịu, chỉ là kiếp này so với kiếp trước chung quy không giống nhau, cô ấy một lòng bảo vệ mấy đứa em gái thì một phần là dựa theo ý tưởng của cô ấy. Hơn nửa năm nay, cô ấy đã cố gắng hết sức giúp cho các em của mình có thật nhiều kiến thức, ngoài ra cô cũng cố gắng lo cho cuộc sống của bản thân, tuy không thể nói là đạt hiệu quả nghiêng trời lở đất nhưng cũng được coi là có chút ích.
Chiêu Đệ rất vui mừng, nhưng đối với Phán Đệ thì cô ấy khẳng định không nên bao dung. Khoảng thời gian gần đây cô ấy cũng đã hòa hoãn không ít. Căn bản không còn chú ý đến cô ta nhiều như vậy nữa.
"Em hãy cứ mặc kệ nó đi"
Bảo Châu mỉm cười: "Chị cũng không cần bận tâm, người trời nam người biển bắc, chắc chắn sẽ rất khó để gặp nhau Chiêu Đệ: "Em nói cũng đúng"
Hai người đã nhanh chóng kết thúc đề tài này, có một câu Chiêu Đệ đã nói sai rồi, Phán Đệ không phải chỉ hại người trong nhà. Đối với người ngoài, cô ta chưa chắc đã bỏ qua, tuy hiện tại còn chưa thể hiện rõ ràng, nhưng tương lai vẫn còn dài nên không có nghĩa là không có! 986 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận