Cô dương cằm, nói: "Em sẽ phân cao thấp với anh"
Bảo Sơn nhướng mày, nói: "Em chắc chứ?"
Bảo Châu lập tức giẫm lên mu bàn chân anh trai, Bảo Sơn vặn vẹo một chút: "A"
Bảo Châu mỉm cười: "Em sẽ làm được chứ?"
Bảo Sơn kiên định: "Em có bản lĩnh hơn anh, giỏi hơn anh rất nhiều Thích Ngọc Tú nói: "Được rồi, các con đều đã là thanh niên rồi, sao tính tình còn như trẻ con vậy, đi thôi, chúng ta về nhà, mẹ chuẩn bị ít đồ cho các con, các con chuẩn bị đi học đi? Đang muốn đi thì bất thình lình nhớ ra: "Ngọc Trinh, em có chuyện gì vậy?"
Điền Ngọc Trinh còn đang đắm chìm trong tư thế ngưỡng mộ tinh thần ham học của người khác, bị gọi tên mới sực tỉnh, cô ta vội vàng gật đầu, nói: "Chị dâu, em muốn nhờ chị hỏi giùm chị cả nhà họ Thích là chị ấy có đồ trang điểm và vải vóc tốt một chút không"
Cô ta cũng là một người thật tình: "Thẩm An nhà em không bằng Bảo Châu nhà chị, không thể đi học, ở nhà cũng không có việc gì làm. Mẹ chồng em có ý định cho con bé làm đẹp sớm một chút.
Đã muốn làm đẹp thì nhất định phải chọn đồ tốt. Thẩm An nhà em lớn lên trắng trẻo, tô điểm thêm ít son phấn sẽ rất đẹp.
Làm theo lời chỉ dẫn của Bảo Châu, mỗi năm đến hè con bé đều đội mũ rơm thật to, cho nên da dẻ cũng trắng hơn những đứa con gái khác. Đều là con gái, có ai mà không thích đẹp cơ chứ, cho nên tất cả các cô gái trong thôn bọn họ, ngoại trừ những người đen bẩm sinh, ai ai cũng đội mũ rơm thật to.
Kết quả lớn lên đều trắng nõn nà sạch sẽ.
Các cô gái trong đại đội Được Mùa đều nổi danh là xinh đẹp.
Điền Ngọc Trinh: "Tiền và phiếu em đều chuẩn bị rồi.
Thích Ngọc Tú không từ chối, quan hệ giữa cô và Điền Ngọc Trinh cũng không quá tệ, nhà họ Điền là nhà họ Điền, Điền Ngọc Trinh là Điền Ngọc Trinh. Đây là hai chuyện riêng, không nên gộp chung làm một.
Cô nói: "Được rồi chuyện này chị sẽ đi hỏi Cô lại hỏi Điền Ngọc Trinh muốn nhiều hay ít, lúc này mới chợt hỏi: "Em muốn làm một cái váy và áo à?"
Điền Ngọc Trinh gật đầu, nói: "Đúng vậy ạ.
Thích Ngọc Tú lại hỏi: "Vậy sao em không mua đồ may sẵn?"
Điền Ngọc Trinh: "Hả?"
Thích Ngọc Tú: "Mua đồ may sẵn thì tốt hơn, hơn nữa kiểu dáng cũng đều là từ thành phố lớn tới, chỗ chúng ta không may đẹp được như vậy."
Điền Ngọc Trinh nghi hoặc: "Phải vậy không chị?"
Người trong thôn bọn họ đa phần đều tự mua nguyên liệu về may quần áo, như vậy sẽ tiết kiệm được khá nhiều tiền. Cho nên, không phải là Điền Ngọc Trinh không hiểu, nhưng có chút xót tiền. Mà sở dĩ Thích Ngọc Tú nói như vậy hoàn toàn cũng là vì muốn tốt cho Điền Ngọc Trinh. Điều kiện gia đình Điền Ngọc Trinh cũng khá giả, số tiền này cũng không đáng là bao. Mua đồ may sẵn, cô ta xem như cũng xong việc.
Nhưng nếu Điền Ngọc Trinh mua nguyên liệu, chắc chắn cũng chỉ có mình Điền Ngọc Trinh làm, mẹ chồng và chị em dâu của cô ta nhất định sẽ không phụ giúp.
Đối với việc may vá, Điền Ngọc Trinh cũng không giỏi mấy, Thẩm An cũng nhiều lần oán trách mẹ làm quần áo không đẹp, trong thôn cũng có nhiều lời ra tiếng vào.
Vậy nên Thích Ngọc Tú mới nói như vậy, cô không vì nhà họ Điền xót tiền, nhưng cô với Điền Ngọc Trinh là chị em lâu năm, cô không nghĩ Điền Ngọc Trinh tiêu tiền cho con gái mà còn không nỡ chọn cái tốt. Bản thân cô cảm thấy khó chịu.
"Quyết định như vậy đi, chị sẽ đều hỏi qua cho em, đến lúc đó sẽ báo tin cho em sau.
Điền Ngọc Trinh: "Được ạ."
Cô ta vui vẻ nói: "Vậy thì làm phiền chị"
Thích Ngọc Tú bật cười, nói: "Em không cần nói mấy lời khách sáo như vậy. Vậy thôi nhé, chị dẫn mấy đứa nhỏ trở về đã, lát nữa bọn nhỏ còn phải về trường học.
"Da chi."
Thích Ngọc Tú dẫn mấy đứa nhỏ đi về nhà, lại từ chuyện trang phục may sẵn mà nghĩ đến những chuyện khác.
Thích Ngọc Tú mua quần áo cho ba đứa con, trước nay đều mua đồ may sẵn. Tiết kiệm được không ít thời gian, thành thật mà nói, Thích Ngọc Tú dẫn theo ba đứa con, tuy lúc nào cũng bận rộn nhưng cũng thật may vì nhờ vậy mà lúc ấy bọn họ có thể được đi sang bên kia.
914 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận