Bảo Sơn, Bảo Châu và Bảo Nhạc đều rất bận rộn, Thích Ngọc Tú phải trông chừng ba đứa cháu một thời gian dài, như vậy cũng đủ để cho bọn họ chuyên tâm làm ăn rồi.
Khi Tiểu Nguyên Tiêu và Tiểu Trôi Nhi đi xuống đồi thì cả hai đều được Thích Ngọc Tú ôm trong lòng, Bảo Sơn cảm thấy có lỗi với mẹ rồi nói: "Mẹ để con bế một đứa phụ mẹ, hai đứa nhỏ này không hề nhẹ chút nào đâu"
Hai đứa nhóc bực tức nhìn chằm chằm ba mình.
Thích Ngọc Tú cười nói: "Ẵm có hai đứa thì có nhằm nhò gì chứ, con quên là trước đây mẹ đã từng cõng ba tụi con rồi sao?"
Bảo Sơn muốn nói: Đó là lúc mẹ còn trẻ nhưng bây giờ lại khác nhiều chứ!
Nhưng sau đó anh nghĩ rằng mẹ anh không phải là người dễ dàng nhượng bộ tuổi già, vì vậy nên anh ấy không phản bác mà chỉ nói: "Nhưng mà con cũng không thể để cho mẹ ẵm hết hai đứa được."
"Nhưng mà con muốn được bà bế cơ.
Tiểu Trôi Nhi lập tức vòng tay qua cổ Thích Ngọc Tú, rối rít nhìn ba chúng: "Con không theo ba đâu, con muốn bà ngoại ôm cơ"
Đứa nhỏ cũng lặng lẽ ôm cổ bà ngoại, hai chân bé cựa quậy để tìm một tư thế thoải mái nhất vì sợ bị ba 'cướp mất.
Bảo Sơn: "Nếu bế cả hai đứa thì bà ngoại sẽ rất mệt"
Tiểu Trôi Nhi: "Vậy thì đến lúc bà ngoại mệt, ba có thể ôm con.....
Thích Ngọc Tú nhìn vào đôi mắt nhỏ đang rối bời của cô bé, bật cười nói: "Ái chà, chỉ là hai đứa nhỏ thôi mà, đâu có gì mà nặng đến vậy? Mẹ sẽ bế bọn chúng"
Thích Ngọc Tú thực sự không cảm thấy mệt mỏi, bà ấy rất thích ở với trẻ em, Bảo Sơn và Bảo Châu lúc họ còn nhỏ đã phải thường xuyên ở một mình vì người trụ cột trong gia đình còn phải chạy đi làm việc khắp nơi để kiếm sống.
Rồi "tai nạn" xảy ra khiến cho cuộc sống của bọn họ trở nên tốt đẹp hơn, dễ dàng hơn rất nhiều, gia đình dần dần có nhiều thời gian ở bên cạnh nhau hơn.
Nhưng lúc đó Bảo Sơn rất hiểu chuyện cho nên bây giờ có cơ hội ở bên cháu trai và cháu gái nhỏ, Thích Ngọc Tú rất vui vẻ nữa là đằng khác, bà nói: "Bà ngoại cõng hai cháu xuống núi, chúng ta cùng đến nhà bà ngoại cả ăn cơm có được không?"
"Được ạ!" Hai đứa nhỏ đồng thanh kêu to.
Gia đình Thích Ngọc Linh đã mua một ngôi nhà lớn vào năm ngoái và chuyển đến sống trong thành phố.
Hiện tại Cung Tiêu Xã buôn bán không còn hiệu quả và thuận lợi như trước, Đường Kiến Nghiệp tuổi đã cao nên nghỉ hưu sớm. Bản thân đã gắn bó với công việc này lâu như vậy mà bây giờ đột nhiên nghỉ hưu nên vẫn chưa thích ứng được.
Mỗi ngày ở nhà đều rất phiền muộn. Thích Ngọc Linh thấu hiểu được chuyện này. Vừa đúng lúc vợ chồng Trụ Tử có mở một tiệm chụp ảnh váy cưới, có rất nhiều việc phải làm nên Đường Kiến Nghiệp đã qua đó để phụ giúp.
Bây giờ Đường Kiến Nghiệp để cho con trai cả trực tiếp làm kế toán của studio, ông ấy thật ra làm cũng không đến nỗi tệ, có thể coi như là đã tìm thấy một nghề nghiệp thứ hai.
Thích Ngọc Linh thỉnh thoảng sẽ đi qua để giúp tổ chức, hai vợ chồng cũng không muốn kiếm tiền, họ đơn giản chỉ muốn có một công việc nhỏ để làm. Mọi người đều rất vui vẻ.
Khi còn nhỏ, Thích Ngọc Tú việc gì cũng hỏi ý kiến của chị gái Thích Ngọc Linh. Sau này khi đã trưởng thành thì lại ngược lại, Thích Ngọc Linh lại chỉ hỏi Thích Ngọc Tú về mọi thứ.
Xét cho cùng thì theo ý kiến của mọi người, bây giờ Thích Ngọc Tú là một người có rất nhiều kiến thức. Còn Thích Ngọc Tú lại nghĩ vì điều kiện cho phép nên việc lên thành phố sống đương nhiên sẽ thuận tiện hơn.
Thích Ngọc Linh đã mua một căn biệt thự rộng gần bốn trăm mét vuông.
Họ hàng trở về đều sẽ có một căn phòng để trống để ở, đại gia đình Thích Ngọc Tú một khi trở về cũng có thể sống trong nhà của Thích Ngọc Linh.
Mặc dù bây giờ bên ngoài không thiếu khách sạn, nhưng đối với thế hệ lớn tuổi của bọn họ thì vẫn cảm thấy ở lại bên ngoài không được an toàn cho lắm, cũng không thoải mái như ở nhà. Chị em họ vẫn có thể tám với nhau.
Thích Ngọc Linh đã mua một biệt thự rất lớn, gia đình Trụ Tử và Văn Tử cũng theo họ dọn về đây sống chung.
Hai vợ chồng đều làm buôn bán nên không có thời gian quản lý đàn cháu, trước đây tụi nhóc này có Đường Kiến Nghiệp và Thích Ngọc Linh trông coi. Hiện tại đã đổi sang nhà lớn hơn, mấy đứa nhỏ lại không muốn về nhà chúng nữa.
Ai mà lại không muốn sống trong biệt thự lớn cơ chứ?
Hơn nữa ông bà còn đối xử rất tốt với họ.
Vì vậy mà vợ Văn Tử thường xuyên lảm nhảm về chuyện con cái gần gũi nhà ông bà nội mà không thân thiết với nhà bà ngoại.
Có điều vợ Văn Tử cũng không cảm thấy có gì là xấu, dù sao cô ta cũng chỉ lén lút thì thầm mà thôi, con bọn họ không ở trong nhà bà ngoại được ngày nào nhưng lại luôn ở nhà ông bà nội.
1021 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận