Dưới sự trợ giúp của chị cả, mấy cô gái này cũng từng được ăn thịt, nhưng đã nửa năm rồi chị Chiêu Đệ không ở nhà, ba cô gái lại phải làm những công việc trong nhà còn phải chăm sóc em trai. Cho nên đến cá còn không có mà ăn chứ nói gì đến thịt.
Nửa năm rồi không được ăn, bọn họ nhìn cái này đôi mắt đột nhiên sáng choang lên.
Bảo Châu: "Mọi người hãy mau ăn cơm đi kẻo nguội mất ngon.
Tuy phòng này dành cho 6 người nhưng vẫn còn một vị trí trống, có lẽ là nửa đường mới lên xe cho nên Bảo Châu bọn họ cũng tương đối tiện. Bảo Châu và Bảo Sơn ăn cùng nhau, bọn họ mua một phần thịt kho tàu và một phần trứng hấp.
Tưởng Đệ thấy Bảo Châu cầm hộp trứng hấp, suy đoán có phải cô đang luyến tiếc mua thịt kho tàu không, đang định mở miệng hỏi.
Quay sang thì thấy Bảo Châu gắp một miếng trong hộp cơm Bảo Sơn.
Bảo Sơn: "Miếng này to lắm, em ăn không hết đâu, ăn miếng này đi, miếng này nhỏ nè" Bảo Châu dạ một tiếng, trước kia khi còn nhỏ, bởi vì nhà nghèo nên bất kỳ thịt gì cô cũng thích ăn, cái bụng giống như một cái động không đáy, nhưng cuộc sống ngày càng tốt hơn, cô ăn cái gì cũng bắt bẻ, như là thịt mỡ thì cô sẽ không thích ăn.
"Trứng gà này vị cũng không tệ. Bảo Châu gật đầu: "Đúng vậy"
Tưởng Đệ nhìn chằm chằm bọn họ, thấy bọn họ đều rất tự nhiên, rốt cuộc cũng thả lỏng, nói:
"Chúng ta cũng ăn cơm thôi"
Vọng Đệ và Muội Tuyệt lập tức gật đầu, cơm như vậy, thịt như vậy dù là ăn tết thì bọn họ cũng không được ăn.
Ba người lập tức ăn ngấu nghiến, mặc dù ba cô gái đều rất gầy, nhưng khả năng ăn uống của bọn họ cũng ở mức thượng thừa.
Không chỉ ăn sạch hộp cơm, bọn họ còn lấy đồ ăn đem theo chấm nước thịt kho tàu mà ăn sạch sẽ, bày ra vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
Muội Tuyệt nhỏ giọng nói: "Hóa ra thịt kho tàu ăn ngon như vậy, chẳng trách chị Phán Đệ luôn muốn ăn thịt kho tàu"
Nói đến Phán Đệ, Bảo Châu cũng tò mò vô cùng.
Cô hỏi: "Lần này cả ba người đều đi, chỉ còn một mình Phán Đệ ở lại, chị ấy không quậy phá sao?"
Tưởng Đệ: "Chị ấy đương nhiên là có làm loạn chứ, chị ta nói cũng muốn đi, muốn được đến thủ đô. Nhưng ông nội không đồng ý.
Bảo Châu cảm thấy chuyện nhà bọn họ còn hấp dẫn hơn cả phim truyền hình. Dù sao cũng đang nhàn rỗi, cô chống cằm hỏi: "Vậy sao chị ta không lén đi theo?"
Muội Tuyệt: "Chị ấy bị ông nội nhốt lại"
Tưởng Đệ cũng không giấu diếm Bảo Châu, tuy quan hệ giữa hai nhà khá lạnh nhạt nhưng tóm lại bọn họ vẫn có huyết thống, vẫn được coi là quan hệ thân thích.
Cô ấy nói: "Ông nội biết chị cả không thích chị ấy nên nhất định không thể để chị ấy đi. Trong thư chị cả có nói, chị chỉ tiếp nhận tụi chị chứ không tiếp nhận những người khác. Cho dù có lén đi thì chị cũng không quan tâm đến, chị tuyệt đối sẽ tàn nhẫn như vậy. Muốn chị giải quyết hậu quả thì phải bỏ tiền ra. Ông bà nội chị là trông cậy vào chuyện này để kiếm tiền, làm gì có chuyện sẽ bỏ tiền ra? Bọn họ cũng hiểu được chị cả thật sự rất chán ghét chị Phán Đệ. Cho dù Phúc Tử nhà chú hai đi, chị cũng sẽ không phản ứng mạnh như vậy"
Tưởng Đệ lớn hơn Vọng Đệ và Muội Tuyệt, cô ấy còn nhớ rõ có một lần chị cả và chị hai gây nhau rồi chị cả bị thương, lần đó Tưởng Đệ còn cho rằng chị cả đã chết nhưng cũng bắt đầu từ lần đó, Chiêu Đệ trở nên kiên cường hơn, cô cũng lén dạy cho bọn họ một ít đạo lý.
Tưởng Đệ đều ghi nhớ trong lòng, thật sự chị cả Chiêu Đệ lạnh nhạt với chị hai, cô ấy đều nhận ra được.
Cô ấy còn nhớ rõ lúc chị cả sắp chết, ngay cả bác gái cả còn đến thăm, chỉ có Phán Đệ là vẫn vô tâm như người không tim không phổi.
Chiêu Đệ quan tâm chăm sóc bọn họ nhiều như thế, nếu đổi ngược lại là mấy chị em bọn họ, e sợ là sẽ không bằng chị.
Ngoại trừ việc này ra, lúc chị Chiêu Đệ học cấp ba, Phán Đệ lại dùng danh nghĩa của chị cả ra bên ngoài lừa gạt, suýt chút nữa thanh danh con gái người ta đã bị phá hỏng, về điều này Tưởng Đệ cũng ghi nhớ trong lòng.
"Phán Đệ không phải là người tốt. Cô ấy kiên định nói, sau đó lại nói: "Chị Chiêu Đệ đã nói có một số người vừa sinh ra đã mang tính ích kỷ. Đối với người như vậy, chúng ta không thể có lòng trắc ẩn nếu không sẽ làm hại người khác và làm hại bản thân mình"
Tưởng Đệ rất muốn giữ chặt tay Bảo Châu mà khuyên nhủ: "Bảo Châu, ngàn vạn lần em cũng đừng tin tưởng vào nhân phẩm của Phán Đệ"
Bảo Châu dạ một tiếng thật dài, nói: "Điều này thì em hiểu được"
Cô lại hỏi: "Vậy năm nay Thẩm An có thi đậu không?"
Tưởng Đệ lắc đầu, nói: "Không có, lâu như vậy rồi cũng chưa có thư thông báo trúng tuyển, tôi cảm giác chắc là thi không đậu rồi"
Cô ấy cũng vì đứa em họ này mà buồn rầu: "Em ấy đã thi hai lần rồi mà vẫn không được. Bảo Châu nhìn Tưởng Đệ, trong lòng hiểu được cô gái Tưởng Đệ này cũng là người khá tốt, bản thân mình chịu khổ sở, lại còn phải nhọc lòng vì người khác, những người thế này chính là hay mềm lòng.
1082 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận