Cũng cùng là gia đình có trai có gái, nhà Bảo Sơn và Bảo Châu lại không có ai tới, ai mà dám chứ, Thích Ngọc Tú đã tuyên bố như vậy rồi, cho dù người ta có muốn, cũng không dễ gì có được cơ hội đó.
Thích Ngọc Tú sẽ không cho bọn người đó cơ hội làm việc này. Bọn họ muốn ra tay với riêng Bảo Sơn hoặc là Bảo Châu, nhưng hai người này ngày thường lại như hình với bóng. Cho dù không ở bên nhau, đa phần bên cạnh bọn họ cũng có người, hoàn toàn không cho người khác có cơ hội.
Tóm lại muốn kết thân với gia đình bọn họ thì tương đối khó khăn.
Cho nên dù có nghĩ cách tốt thế nào, cũng không bằng chủ động đi gặp.
Tương tự, cũng có một gia đình bị bà mối dẫm muốn nát ngạch cửa, đó là nhà họ Điền, người muốn kết thân cùng Chiêu Đệ cũng rất nhiều.
Thật ra gia đình con trai thứ hai nhà họ Điền cũng muốn Chiêu Đệ nhường thư thông báo trúng tuyển cho Điền Cẩu Tử, bọn họ không có văn hóa nên không hiểu được những chuyện phức tạp này, cứ cho rằng lấy được thư thông báo trúng tuyển là có thể đi học.
Đúng là một đám người vô tri mà.
Vốn dĩ Chiêu Đệ còn đang phiền muộn không biết ứng phó với bọn họ ra sao, không ngờ lại xảy ra chuyện của Vương Biển Rộng, cứ thế chuyện này nhanh chóng đã được giải quyết.
Gia đình con trai thứ hai nhà họ Điền cũng không đề cập gì đến chuyện này nữa. Nhưng còn mẹ của Điền Chiêu Đệ thì đã ở bên ngoài đồng ý với mấy người muốn xem mắt, trong lòng muốn bán con gái lấy tiền.
Chẳng qua cũng chỉ là suy nghĩ viễn vọng.
Lúc này đây ông Điền và bà Điền lại không đồng ý.
Bọn họ còn chưa ra riêng, hai ông bà này mới là người quyết định mọi chuyện trong nhà.
Bọn họ không đồng ý gả Chiêu Đệ, điều này làm cho rất nhiều người cảm thấy không hiểu nỗi, còn có lời bàn tán nói là ông Điền và bà Điền đối với Chiêu Đệ còn tốt hơn cha mẹ cô ấy.
Chỉ có mình Chiêu Đệ biết, ông bà nội đâu phải thật lòng tốt với cô ấy, mà là vì cô ấy kiếm được tiền cho cái nhà này.
Tuy nhiên cô cũng không để bụng những chuyện đó, cô ấy đạt được mục đích của mình mới là điều quan trọng nhất.
Trong thôn giờ đây lại vô cùng náo nhiệt.
Nhưng trong đó cũng có một số người không vui.
Ví dụ như Thẩm An đã thi rớt.
Đã vậy còn phải nhìn Chiêu Đệ và Bảo Châu bọn họ đều có thể đi học đại học, bản thân lại chỉ có thể ở nhà làm việc còn bị đánh bị mắng, không ai khác chính là Phán Đệ.
Nhưng mà đâu ai quan tâm bọn họ.
Các người không vui thì cứ không vui. Tóm lại chúng ta vui vẻ là được! Đầu năm 78 lại là một năm đoàn viên.
Mỗi năm ăn tết đều là lúc nhà Bảo Châu vui vẻ nhất, tuy ngày thường cũng ăn uống ngon lành rồi, nhưng ăn tết luôn có cảm giác khác biệt, bọn họ vô cùng vui vẻ.
Có thể được ăn bánh mật, lại còn được đốt pháo, tuy ở trong núi, nhưng cũng có thể vô cùng náo nhiệt.
Mặc dù từ khi không thể sang bên kia đâm ra thiếu thốn rất nhiều "vật tư" và chị Khương Việt, nhưng bọn họ cũng vẫn cảm thấy cuộc sống khá tốt.
Năm trước chính sách đã có sự thay đổi, năm nay lại nghênh đón thi đại học.
Thật sự là có quá nhiều sự thay đổi.
Ăn tết xong, Bảo Sơn và Bảo Châu phải đi xe lửa đến thủ đô.
Hơn nữa cho dù là Bảo Sơn hay là Bảo Châu thì đều có chút khẩn trương.
Hai đứa nhỏ này căn bản chưa từng đi quá xa nhà, bây giờ đột nhiên phải rời xa mẹ, trong lòng có chút phiền muộn. Nhưng cũng may, bọn họ đều nghĩ tạm thời kiên trì nửa năm, chờ sang năm Bảo Nhạc thi đậu cấp ba, bọn họ lại có sự thay đổi.
Tuy bọn họ đều không cảm thấy nhà mình có gì không tốt, nhưng nếu bọn họ đều không ở nhà, thì cũng không yên tâm Thích Ngọc Tú ở đây một mình, cho nên Bảo Sơn và Bảo Châu dự định sẽ thuê một căn nhà ở trong huyện, như vậy mỗi tuần Bảo Nhạc về nhà cũng tiện hơn rất nhiều.
Tuy nhiên cũng phải đợi sang năm Bảo Nhạc thi xong rồi mới tính tiếp được. Bây giờ Bảo Sơn và Bảo Châu phải chuẩn bị ra ngoài đi học, hai người cần phải soạn ít đồ đạc. Lúc này thật sự phải cảm thán Thích Ngọc Tú biết lo xa, mặc dù không thể đi sang bên kia, nhưng đồ đạc trong tay bọn họ cũng không thiếu thứ nào.
Lương thực đúng thật là càng ăn càng ít đi nhưng có một vài món đồ vẫn có thể sử dụng lâu dài.
Dù sao thì có rất nhiều món đồ đều không phải một hai năm là có thể hư hỏng, dự trữ đồ đạc trong nhà như vậy, dù có để 8 năm hay 10 năm đi chăng nữa thì cũng không dễ dàng bị hư. Không thể không nói đến, có không ít món đồ ở hiện tại xuất hiện vào vài thập niên sau nhưng vẫn còn dùng được tốt.
Ví dụ như bình giữ ấm, nhà bọn họ đã sớm mua cho mỗi người một cái, vì sợ bị người khác phát hiện mà Thích Ngọc Tú còn dùng da dê làm bao để che đậy.
Bình giữ ấm là nhà họ mua sau, nhưng cái bình mà Khương Việt đưa trước đó đến bây giờ vẫn còn giữ nước nóng được rất tốt. Tuy không giữ ấm được lâu nhưng hai ba tiếng đồng hồ thì cũng có thể.
Anh em Bảo Châu còn lâu mới đi nhưng Thích Ngọc Tú đã bắt đầu hằng ngày sắp xếp chuẩn bị đồ đạc khiến Bảo Châu chống cằm buồn bực: "Mẹ ơi. Mấy thứ này thủ đô nhất định có bán, chúng ta có cần mang nhiều như vậy không?"
1088 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận