Cuộc nói chuyện của bọn họ dường như đã khiến người khác chú ý, lúc này có một anh chàng đeo kính xếp hàng phía trước một chút quay đầu lại, ánh mắt dừng trên mặt Bảo Sơn, vui vẻ: "Bảo Sơn, là tớ đây, Giang Lâm đây, còn nhớ tớ không? Lần trước chúng ta cùng ngồi xe lửa đến tỉnh thành tham gia thi đấu đó. Tớ là 'Mắt Kính Nhỏ đây"
Mặc dù trước kia lúc thi cũng không có gì, nhưng gặp lại người quen ở nơi khác, cảm giác hoàn toàn khác biệt, nhờ vậy cũng thân thiết hơn không ít.
"Nhớ tớ không? Cậu còn mượn sách của tớ.
Bảo Sơn: "Nhớ rồi, cậu không có gì thay đổi.
Vẫn trông rất gầy yếu đã vậy còn mang cặp kính dày cộm.
Bọn họ thật sự không ngờ tới có thể ở thủ đô mà gặp được người quen, sau lần thi đấu đó, bọn họ còn gặp nhau vài lần ở các cuộc thi khác, không thể nói là có qua lại, nhưng vẫn có chút quen thuộc với nhau. Mắt Kính Nhỏ không làm khác được, nhắc tới học tập lại kêu: "Tớ nghe nói cậu là Trạng Nguyên khoa học tự nhiên tỉnh chúng ta, giỏi quá nha người anh em"
Vừa nói xong câu đó, mọi người đều đồng loạt nhìn sang bên này, Bảo Sơn đang muốn nói chuyện, lại bị Mắt Kính Nhỏ cướp lời, cậu nhìn về phía Bảo Châu, nói: "Điền Bảo Châu, cậu cũng ở đây sao, à đúng đúng đúng, tuy là cậu học xã hội, nhưng trường này tuyển sinh cả tự nhiên và xã hội mà. Hai người các cậu thật lợi hại, tớ nghe nói cậu là Trạng Nguyên xã hội. A a a cậu nói xem hai người các cậu sao lại lợi hại như vậy, cha mẹ tớ ở nhà cũng nói, nếu mẹ tớ mà nuôi được hai đứa nhỏ như vậy, dù đã chết cũng có thể sống dậy nữa.
Mọi người xung quanh đều ngạc nhiên cực kỳ.
Anh bạn nhỏ à, cậu đúng là biết nói chuyện phiếm đó.
Nhưng sau khi khiếp sợ, mọi người cũng nhìn hai anh em nhà này, cảm thán tuy lời này có chút khoa trương nhưng cũng không phải giả.
"Các cậu tới đây một mình sao?"
Cuối cùng thì Bảo Sơn và Bảo Châu cũng có được cơ hội nói chuyện, Bảo Châu cảm thán, cô mà cũng có lúc bị người khác cướp lời, Bảo Châu phồng má, nói: "Mẹ và em trai tớ đưa bọn tớ tới.
Cô chỉ tay vào hai mẹ con đứng cách đó không xa.
Mắt Kính Nhỏ: "Anh em các cậu học tốt như vậy, em trai nhà cậu chắc phải chịu áp lực rất lớn phải không?"
Bảo Sơn và Bảo Châu đồng loạt nhìn về phía Bảo Nhạc đang "xã giao" ở đằng kia, không biết thiếu niên này đang nói gì với những phụ huynh khác mà khí thế ngất trời.
Bảo Sơn: "Thật ra cũng không có, thằng nhóc ở nhà học cũng không tệ lắm"
Mắt Kính Nhỏ đẩy mắt kính: "Đó chính là do gen nhà cậu tốt.
Bảo Sơn và Bảo Châu: "...... Bọn tớ cũng phải nỗ lực rất nhiều mà.
Bọn họ không phải là gen trong nhà tốt, mà là may mắn có thể học được nhiều. Bọn họ tiếp xúc với kiến thức nhiều hơn người khác vô số lần. Nhờ vậy mới không kém cỏi.
Mấy người bọn họ cứ thế mà trò chuyện với nhau, thật ra cũng đã tới lượt bọn họ, Mắt Kính Nhỏ đã bắt đầu đăng ký, cậu đăng ký xong rồi nhưng không đi mà chờ Bảo Sơn và Bảo Châu. Không thể không nói, người này trước kia nhìn rất vô lý, nhưng trên thực tế thì...
Mắt Kính Nhỏ còn tự mình lải nhải: "Trước kia tớ cũng chưa từng nói chuyện phiếm với ai, mỗi ngày đều bận rộn học tập, bây giờ lên đại học cuối cùng cũng có thể giải phóng"
Vương Bằng: "...... Từ nãy giờ quan sát thì cũng đều đã nhìn ra được"
Làm vừa mới nhìn thấy anh ta đã nhìn ra, người này trước kia có vẻ như rất kiềm nén, thế cho nên lúc cậu nói chuyện thì người khác không có cách nào nói chen vào được. Đến lượt Bảo Châu, cô đem thư thông báo trúng tuyển và một loạt tài liệu chứng minh nộp lên, cô giáo phụ trách ngẩng đầu nhìn cô một cái, nói: "Thì ra em chính là Điền Bảo Châu, em là người đứng hạng nhất trường chúng ta Bảo Châu: "Hả?"
"Cô gái nhỏ em rất là lợi hại. Hình như giáo viên là người phương nam nên giọng nói khá nhẹ nhàng.
Bảo Châu nghe xong, khóe miệng cong lên, cô cười tít mắt.
Cô nói: "Em cũng rất vui vì mình có thể thi đạt được hạng nhất.
Bọn họ tuyển sinh cả tự nhiên và xã hội, theo như phổ biến thì thành tích xã hội đều cao hơn khoa học tự nhiên một ít, đương nhiên điểm trúng tuyển cũng cao hơn một ít.
Cho nên dẫn tới tự nhiên và xã hội đều có, nhất định là điểm xã hội có khả năng cao lấy được hạng nhất hơn.
"Điền Bảo Sơn này là gì của em?"
Bảo Châu lập tức trả lời: "Là anh trai em"
Cô giáo gật đầu: "Cô cũng đoán như vậy, cậu ấy được hạng nhì, nhưng nếu suy xét cẩn thận thì cả hai em đều được tính là hạng nhất.
Bàn tay Bảo Châu lôi kéo ống tay áo Bảo Sơn, Bảo Sơn bật cười, anh đi lên phía trước thăm dò, cô giáo đang ghi chép thì bất chợt ngẩng đầu lên, bất thình lình khuôn mặt trở nên trắng xanh, hình như không thể khống chế được bản thân, cô giáo a lên một tiếng, tiếng thét thật là chói tai. Bảo Châu và Bảo Sơn: "? ??" "Cô giáo à, cô không có chuyện gì chứ?"
"Sao có thể xảy ra chuyện này?"
Lập tức có người ở gần đó xông tới, một đồng chí già cũng lại đây nhìn: "Như thế nào...... A a a! Có quỷ! !!"
Người đến đỡ cô giáo kia cũng bắt đầu chấn động rồi, họ phát ra tiếng thét chói tai như tiếng gà kêu.
Bảo Sơn: "Em...... trông dọa người như vậy sao?"
1025 chữ
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận