Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 726: Chương 726

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Thích Ngọc Linh không thích nhất chính là đứa con dâu thứ hai này, lập tức mở mồm ra mắng:
"Đầu óc con có tật xấu phải không, cháu trai nhà mẹ đẻ con thì sao chứ, có quan hệ gì với chúng ta hả? Hơn nữa cháu gái ngoại của mẹ ngày thường đã làm việc quá sức rồi, bây giờ về nhà còn phải nghe theo sự chỉ huy của con sao? Dì cả như mẹ đây còn chưa nói gì mà đúng không? Chỉ có con là lắm chuyện thôi! Con không nói chuyện tử tế được thì lập tức im miệng cho mẹ, ở đây làm gì có chỗ cho con nói chuyện, thật là không biết thân phận của mình. Bảo Châu à, con đừng để ý cái đứa ngu xuẩn này nói"
Vợ Văn Tử bị mắng, mặt trắng bệch ra, Văn Tử trừng mắt nhìn vợ mình một cái, chị vợ không phục lại uất ức quay đầu đi.
Bảo Châu mỉm cười, nói: "Hết mùng hai là cháu phải đi rồi, thế nên là lực bất tòng tâm () thôi.
[Chú thích: ( ) Lực bất tòng tâm: Câu nói chỉ sự bất lực, bó tay trước những vấn đề của con người.
Thích Ngọc Linh: "Cái gì cơ!"
Cô ấy kinh ngạc: "Mùng ba là con đi rồi sao?"
Bảo Châu gật đầu: "Đúng vậy ạ, lớp học bổ túc của con mở cửa thứ bảy nên con phải nhanh chóng quay trở về."
"Cô... đẹp không.... được đi? Con bé ngồi trên đùi Bảo Châu im lặng ôm cổ Bảo Châu.
Vợ chồng Trụ Tử:
Tế Ninh cười ha ha: "Úi chà chà, con bé này đúng là yêu thích cái đẹp nha.
Bảo Châu: "Cháu gái của chúng ta rõ ràng rất đáng yêu, với lại làm gì có đứa con gái nào mà khôngyêu thích cái đẹp đâu nè"
Tế Ninh: "Đúng đúng đúng, khi còn nhỏ em cũng như vậy, lúc nhỏ em còn cài hoa dại lên đầu nữa kìa"
Bảo Châu trừng mắt: "Không phải nha, em không có làm vậy mà.
Tế Ninh: "Em có. Em nhất định là có. Em cực kỳ mê làm đẹp, đã thế còn bắt Bảo Sơn tết cho em hai bím tóc...... À, sao người anh em của anh đã đi xa mất rồi vậy?"
Cái gì hay thì không nói mà lại đi nói cái dở...
Vợ cậu nhéo cậu một cái, Tế Ninh: "? ??"
Bảo Nhạc: "Anh họ, anh nhắc tới chuyện này có thể đừng dùng giọng điệu phiền muộn như vậy được không, ai không biết còn tưởng anh của em không còn nữa. Anh của em chỉ ra nước ngoài thôi mà."
Tế Ninh: Anh không phải có ý đó.
......
"Biết là vậy rồi chứ nếu anh mà có ý đó thì đã sớm bị chúng ta đánh thành đầu heo rồi.
"Ha ha ha ha ha......"
Không thể không nói, tính cách của Tế Ninh rất tốt, người như vậy rất khó tùy tiện vui mừng.
Bảo Châu hòa hoãn một chút, nhìn về phía Trương Đào Hoa đứng bên cạnh Tế Ninh: "Chị dâu, khi nào thì chị sinh?"
Trương Đào Hoa gật đầu: "Chắc cũng nhanh thôi, ngày dự sinh là trước hoặc sau tết.
Sinh vào lúc này thì Trương Đào Hoa càng mừng, đúng lúc Tế Ninh cũng ở nhà nên có thể săn sóc lẫn nhau.
Tế Ninh đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, lặng lẽ cười ha hả, tiến tới: "Em họ à có chuyện này..." Bảo Châu: "? ??"
Tế Ninh: "Bọn anh có tác nghiệp. Chính sách hiện tại đã khác, mọi người ra ngoài cũng nhiều, cũng có một vài người tâm địa không tốt, họ không muốn lao động kiếm tiền, không muốn làm mà chỉ muốn hưởng. Trong tỉnh thành, những kẻ ăn trộm và lừa đảo đã tăng lên rất nhiều, chúng ta có tác nghiệp chính là làm một bảng tổng kết xem bây giờ có những hình thức lừa đảo gì, anh đã suy nghĩ rất lâu rồi mà cũng không nghĩ ra được hình thức nào cả. Em giúp anh suy nghĩ một chút được chứ?"
Tế Ninh cảm thấy mình khó mà làm được suôn sẻ.
Anh cũng chưa gặp qua kẻ lừa đảo nào cả, làm sao biết được bọn họ có hình thức gì.
Bảo Châu: "Anh còn yêu cầu cụ thể nào nữa không?"
Tế Ninh: "Không có, có thể làm ra được đã là tốt lắm rồi, làm gì còn có yêu cầu cụ thể nào chứ"
Nói ra thì không phải người ở trường học bọn họ không thích học tập, mà mọi người đối với phương diện này thật sự không hiểu rõ cho lắm.
Bảo Châu: "Được thôi, vậy thì em sẽ thu thập cho anh một số thông tin trước.
Tế Ninh: "Được đó"
Cậu xoa tay: "Cảm ơn em gái họ thân yêu của anh Bảo Châu: "Buồn nôn quá đi mà!"
Tế Ninh: "Khi nào thì em làm? Cho anh nhìn mà học hỏi một chút. Dù sao cũng không thể mỗi lần làm đều tìm đến em xin trợ giúp được"
Bảo Châu: "Sáng mai em sẽ cùng mẹ đi mua đồ, buổi chiều thì đi một chuyến đến chỗ cô giáo Uông và thầy hiệu trưởng. Đợi lúc chạng vạng anh có thể tới nhà em ăn cơm, sau đó chúng ta cùng nhau thảo luận một chút, dù sao cũng không xa lắm.
Nếu là chỗ ở trước đây thì đúng là rất xa nhưng hiện tại đã khác, hiện tại chỉ đi có 15 phút là đến, đúng là không bao xa cả.
Tế Ninh: "Được đó! À, mà sao phải chờ ngày mai, hôm nay cũng được mà Trương Đào Hoa lại nhéo cậu một cái, thật là hết chỗ nói với chồng mình rồi. Người ta ngàn dặm xa xôi trở về, chẳng lẽ không cho người ta nghỉ ngơi một chút sao?
Không ngờ Bảo Châu nhanh nhẹn đáp: "Cũng được ạ."
Thích Ngọc Linh lập tức nói: "Đúng lúc khó khăn lắm mới đông đủ mọi người như vậy, tối nay mọi người ở lại đây ăn cơm đi Cô ấy nói: "Dì đi mua thêm ít đồ ăn"
Bảo Nhạc lập tức vén tay áo: "Dì cả à để cháu giúp dì nấu ăn.
1012 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận