Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

ĐỈNH NÚI NHÀ TÔI THÔNG NIÊN ĐẠI

Chương 777: Chương 777

Ngày cập nhật : 2026-02-04 03:18:47
Là từ khi chính sách thay đổi hay bắt đầu từ lúc thi đại học?
Bây giờ, Thích Ngọc Tú với bọn họ chỉ là người dưng qua đường, hiện tại trong thôn có rất nhiều người hối hận vì lúc trước không kết thông gia với cô ấy. Thậm chí còn có người hối hận vì không có chủ động tiến tới với Thích Ngọc Tú, dù sao cô ấy cũng là một quả phụ, chẳng lẽ lại không nghĩ đến chuyện tái giá sao?
Thế mà họ lại không biết nắm bắt cơ hội.
Nhưng hiện tại chỉ cần là người có khả năng hiểu biết một chút thì cũng biết chuyện này là không thể. Trước kia không nắm chắc cơ hội, bây giờ cho dù có chủ động cũng không có khả năng, nếu làm như thế chỉ có thể cam chịu trở thành trò cười. Sự chênh lệch lớn như vậy, nếu dám mở miệng thì chẳng khác nào trở thành trò hề cho thiên hạ đâu chứ.
Tuy nhiên mọi người cũng không ngại hỏi han một câu về tình hình bên ngoài, về tình hình ở thành phố lớn.
Đương nhiên, cũng có người tinh ý nhận thấy, nói: "Chúng ta đừng quấy rầy vợ Điền Đại lên núi, có chuyện gì thì sau này rồi nói"
"Vợ Điền Đại, đêm nay cô có ở nhà cũ không? Có cần chúng tôi giúp đỡ thu dọn một chút không?"
Thích Ngọc Tú lắc đầu: "Sau khi thăm mồ mả xong chúng tôi sẽ trở về công xã, không cần thu dọn đâu ạ, cảm ơn lòng tốt của mọi người.
Cả nhà Thích Ngọc Tú cùng nhau lên núi, con đường này bọn họ đã đi không biết bao nhiêu năm rồi, sớm đã trở nên quen thuộc, mặc dù hiện tại không ở trong thôn nhưng bọn họ cũng không thấy xa lạ, nhắm mắt cũng có thể đi lên được.
Bảo Châu cứ nhắc mãi: "Không biết có thể gặp được Tiểu Cầu Gai của nhà chúng ta hay không?" Thích Ngọc Tú: "Có trời mới biết được thôi con ạ"
Cầu Gai vốn dĩ là con nhím nhỏ mà gia đình bọn họ đã nuôi dưỡng, bọn họ cũng muốn mang nó theo, nhưng con nhím nhỏ đã tự mình trở về núi rừng. Mấy năm nay cũng không biết nó có còn ở đây không. Rốt cuộc thì tuổi của nó cũng đã già lắm rồi.
Mọi người đi vào nhà cũ, căn nhà mà hồi trước bọn họ đã từng gắn bó, bây giờ nó đã có chút rách nát.
Căn nhà này là từ thời ông nội Điền Đại, hiện tại xem ra ít nhất cũng đã 50 - 60 năm, có khả năng còn lâu hơn nữa, thật sự chính là một căn nhà cũ, vốn dĩ lúc có người ở biết giữ gìn thì còn không cảm thấy như thế, nhưng bây giờ đã không có người ở một thời gian dài cho nên căn nhà nhanh chóng trở nên mục nát.
Thoạt nhìn chỉ một giây đồng hồ trôi qua thôi là có thể sập.
Thích Ngọc Tú nói: "Chúng ta không nên vào thì hơn, mẹ thấy căn nhà này có vẻ không được an toàn."
Mấy anh em Bảo Châu đều dạ một tiếng, Bảo Châu hỏi: "Mẹ ơi, chúng ta có nên sửa lại nơi này không ạ?"
Thích Ngọc Tú nhìn căn nhà, nhẹ nhàng lắc đầu, nói: "Không cần đâu con ạ"
Cô ấy cười cười, nói: "Nếu sửa chữa lại nơi này thì phải hoàn toàn thay hình đổi dạng, nhưng mà thay hình đổi dạng thì còn đâu bóng dáng căn nhà trước kia nữa. Nếu không phải hình dạng này vậy thì có còn ý nghĩa gì nữa đâu.
Bọn họ cũng sẽ không bao giờ quay về đây ở nữa, cho dù có sửa chữa lại thì cũng chỉ để nhìn nó mục nát theo thời gian một lần nữa mà thôi.
Nói như vậy cũng có lý, tuy căn nhà cũ đã ngày càng sụp đổ nhưng bọn họ lại không cảm thấy khổ sở, đây là nơi mà bọn họ đã trải qua quãng thời gian thơ ấu đầy vui sướng.
Thích Ngọc Tú: "Đi thôi, chúng ta tiếp tục đi lên trên kia nào.
Điền Đại chính là được mai táng ở trong núi này, bọn họ đi thẳng về phía trước, cuối cùng cũng tới nơi rồi. Thôn Được Mùa có rất nhiều mồ mả đều được chôn ở chỗ này, ông bà tổ tiên nhà họ Điền cũng ở đây. Tuy nhiên Thích Ngọc Tú vẫn đi đến chỗ chồng mình trước tiên.
Cô ấy nhẹ nhàng vuốt ve mộ bia, nói: "Cha tụi nhỏ, em tới thăm anh rồi đây"
Bảo Sơn, Bảo Châu và Bảo Nhạc cũng đều quỳ xuống, Thích Đại Bảo làm khuân vác bên cạnh cũng quỳ theo.
Thích Ngọc Tú cũng không nhìn bọn họ, đưa tay lau mắt, nói: "Anh xem, lần này Bảo Sơn cũng đã trở lại, cả nhà đều cùng tới thăm anh Cô ấy cúi đầu bắt đầu hoá vàng mã, nói: "Một năm nay em đã làm rất nhiều việc, em ở Thẩm Quyến làm buôn bán. Anh thật sự sẽ không ngờ tới được đâu, hiện tại em rất là lợi hại. À, cái này lần trước em đã nói với anh...... Nhưng mà em biết anh sẽ không ghét bỏ khi em cứ luôn miệng nhắc lại......" Thích Ngọc Tú và Điền Đại là tự do yêu đương, tình cảm so với những người khác đương nhiên là không giống nhau rồi.
Tuy sau khi kết hôn được mấy năm thì Điền Đại mất, nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến tình cảm của Thích Ngọc Tú dành cho chồng mình chút nào. Rất nhiều người đều cảm thấy lúc ấy Thích Ngọc Tú mang theo ba đứa con thì không thể nào tái giá. Nhưng họ lại không biết, Thích Ngọc Tú không hề nghĩ tới chuyện tái giá.
Cả đời này cô ấy không muốn gả mình cho ai khác nữa.
1057 chữ

Bình Luận

0 Thảo luận